Editor: Yang Hy
Phong Vạn Lý nghiến răng ken két, lúc nhanh ch.óng chiếm thế thượng phong, bèn trả lời câu hỏi của Hà Minh mà hỏi ngược : “Giờ là hỏi mới đúng chứ, sếp ạ?”
Hà Minh chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Hỏi .”
Phong Vạn Lý liền lôi câu hỏi cũ, nhưng thêm một câu chốt cho thêm phần sắc bén: “Sếp là tộc nào? Với , sếp xóa sổ tộc nào ?”
“Chính xác thì, thuộc bất kỳ tộc nào cả.” Hà Minh rót tiếp, “Truyền thuyết lúc nào chả thêm mắm dặm muối. của bất kỳ tộc nào, chỉ là họ nuôi nấng từ bé, xem họ như tộc của . Còn đời đồn thì đồn.”
“Chẳng lẽ sếp định bảo sông Vong Xuyên đẻ linh hả?” Phong Vạn Lý khà khà, nhưng thấy sắc mặt Hà Minh co giật, liền ngớ : “Không chứ... lẽ thật hả? Sông Vong Xuyên... già mà còn con hả?”
Khóe miệng Hà Minh co quắp, nhịn mắng thẳng: “Bộ mát hả?!”
Ban đầu cũng thấy chuyện linh sinh từ sông chẳng gì đáng . cái câu "Sông Vong Xuyên già mới đẻ" đúng là khiến tắt luôn cuộc trò chuyện.
Phong Vạn Lý lúc mới nhận một câu ngu chấn động trời đất, ho khan vài tiếng giả bộ như gì xảy , lảng sang chuyện chính: “Ờ thì... cái tộc diệt đó là tộc nào ?”
Hà Minh trách, chỉ chằm chằm tách trong tay, giọng trầm xuống: “Họ sống bên bờ sông Vong Xuyên, cách biệt Tam giới Thiên – Ma – Nhân. Một tộc tên, sống yên bình giữa ranh giới sinh t.ử. Cũng vì mà hậu thế ghi chép gì về họ.”
Phong Vạn Lý Hà Minh, trong lòng vẫn tin mấy cái lời đồn nhảm kiểu “đức xứng vị”. Cậu tin như Hà Minh luôn sẵn sàng bảo vệ những ai thiết nỡ lòng tay với những nuôi từ bé. Với , đó tộc, mà là “gia đình”.
Thấy bầu khí nặng nề, Phong Vạn Lý lập tức đổi đề tài: “À, giờ Tần Dương tính ? Tên đó nhập ma , mà coi bộ cũng năng khiếu đó chứ. Còn Tiểu Ngụy nữa, gì mà hoa sen , còn bao giờ, nó thật ?”
“Tần Dương giờ nhập ma, thì giao cho Ma Tôn xử lý. Còn Tiểu Ngụy... đúng là năng khiếu.” Hà Minh đặt ly xuống, “ cũng chỉ thấy chiêu đó một . Khi còn ở liên quân Thần Ma, lúc Thiên Đế gặp nạn, Ma Tôn dùng chiêu quét sạch địch trong nháy mắt. chiêu hao tổn quá lớn, Ma Tôn cũng dễ gì dùng bừa.”
Phong Vạn Lý lúc lạc đề một cách tài tình: “ hồi xưa quan hệ giữa hai giới cởi mở là do Thiên Đế với Ma Tôn từng dính , sặc mùi drama luôn á. Thật hả?”
Hà Minh đưa tay đỡ trán, chịu nổi nữa: “Thật.”
“Trời đất... tưởng Tiểu Ngụy là con gà, ai dè là đại thần ngụy trang!” Phong Vạn Lý tròn mắt cảm thán.
.
Sáng hôm , Ngụy Hằng tỉnh thì phát hiện Phong Vạn Lý đang gặm táo ở cạnh giường. Vừa thấy mở mắt liền ngừng nhai: “Sếp của đang chuyện với Ma Tôn. Yên tâm , luật ở Ma giới khác Nhân giới nhiều lắm. Tên gây chuyện cũng nhiều, chắc sẽ cân nhắc để giảm án, nhưng bóc lịch vài năm là chắc cú .”
“Còn ...” Phong Vạn Lý c.ắ.n thêm miếng táo, “Tối qua bàn với sếp , định xin cho sang Ma giới học nghề. Trời cho tài năng thì xài , chứ bỏ uổng lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-19-mot-bua-lau-doi-duoc-ma-ton-ra-tay-huan-luyen-cho-nguy-hang.html.]
Ngụy Hằng mở điện thoại, tới đây thì gãi đầu hổ: “Nghe vẻ phiền, nhưng nếu thật... em sẽ học nghiêm túc. Cam kết trận, đ.ấ.m trượt phát nào!”
“Ờ, phiền . Sếp với Ma Tôn... cũng gọi là mối quan hệ. Nói chung là ô dù cứng lắm. Không xài thì phí!” Phong Vạn Lý tươi như chẳng gì nghiêm trọng.
Ngụy Hằng: “...” Biết là đội trưởng tài giỏi, nhưng ngờ lợi hại tới mức .
Vì chẳng gì, Ngụy Hằng như bao thanh niên hiện đại chinh là mở điện thoại xem. Và thế là... thấy tin nhắn từ Cố Tình Thâm gửi tối qua. Lại nữa lặng thinh.
Nhìn điện thoại, sang Phong Vạn Lý, ánh mắt dần hiện rõ dòng chữ: “Khó mở lời quá trời”. Nghĩ mới thấy, chuyện xử lý hậu kỳ do Hà Minh và Cố Tình Thâm lo. Mà giờ thì...
Nghĩ tới đây, chống chế kiểu nào nữa, rõ là Hà Minh và Phong Vạn Lý gì đó , ngặt một nỗi là giờ còn giả đò gì với trong cuộc. Cậu chỉ tự quật một phát cho xỉu luôn để khỏi đối mặt với hiện thực. đời như mơ.
Ngụy Hằng cố gắng nhẹ giọng hỏi: “Ờ... Phong nè, sáng nay với sếp ... chung thế?”
“Hả? Ờ thì... tụi ở chung mà. Sáng ảnh , tiện tay lôi theo.” Phong Vạn Lý thấy mặt Ngụy Hằng ngày càng kỳ lạ thì vội vàng đính chính: “Chung cư! Cùng chung cư thôi ?! Cùng lắm là bạn cùng nhà! Cậu đang nghĩ cái gì ?!”
“Thiệt chẳng hiểu nổi, sếp chắc lương cao lắm mà mua biệt thự, chen chúc sống cùng tụi trong cái chung cư nhỏ xíu.” Phong Vạn Lý nhai táo rồm rộp.
Ngụy Hằng nhíu mày: “Ủa, hả? Lương của sếp là thấp nhất đó.”
Cậu bỗng vỗ trán: “À đúng ! Anh mới vô lãnh lương, với quá nên ai cũng tưởng công ty lâu !”
“ mà lĩnh lương sếp lãnh bao nhiêu?” Phong Vạn Lý ngơ ngác.
“Ủa? Thì qua , tính toán là chứ gì? Công ty tư nhân mà, lợi nhuận trừ chi phí là , tính dễ ẹc!” Hiển nhiên là Nguỵ Hằng hiểu sự nghi ngờ của Phong Vạn Lý, đối với thì đây chỉ là chuyện dễ như lật cái bánh thôi.
Phong Vạn Lý “ờ ờ” tiếp tục gặm táo, nhưng trong đầu cứ luẩn quẩn chuyện lương sếp ít. Một sếp mà lương còn bằng nhân viên, sếp để gì?
lúc , cửa phòng bật mở. Hà Minh bước cùng một đàn ông mặc áo khoác đen trắng.
“Đây là Ma Tôn, Chu Minh Diệp.” Hà Minh giới thiệu, nhưng từ lúc đó bước vô, Phong Vạn Lý đoán ngay. Áp lực mạnh như thế, còn cạnh Hà Minh, trừ Ma Tôn thì ai đây nữa?
Chu Minh Diệp bước tới, Ngụy Hằng kỹ lưỡng ha hả: “Đẹp trai sáng sủa, đúng chuẩn hậu duệ Ma tộc !”
Xong, gật đầu với Hà Minh: “Nè, Quỷ Gặp Rầu, vụ huấn luyện để lo! Nhớ mời với A Hồng ăn bữa lẩu ngon ngon là !”
Hà Minh gật đầu nhận lời, cũng chẳng thèm để ý đến cái biệt danh oái oăm mà Chu Minh Diệp gọi.