Editor: Yang Hy
Ngụy Hằng ngoài kết giới, thấy miệng mấp máy mà tiếng, đoán chắc cú là Hà Minh dựng lên kết giới cách âm.
Tần Dương thì hạ hỏa, trói cũng chẳng gì , thôi thì như lời Hà Minh , chuyện đàng hoàng với Ngụy Hằng : “Cậu gì?”
“Cậu hận ?”
Tần Dương như thể đang mất não, giọng chứa đầy mỉa mai: “Cậu hỏi cái quái gì thế? Đương nhiên là hận , nghĩ ngu chắc?”
Thế nhưng Ngụy Hằng chẳng nổi giận, chỉ khổ một tiếng: “Vậy trả thế nào?”
“Đơn giản thôi. Mạng của !” Tần Dương lạnh, “Cậu định đền thật hả? Nhìn xem, giờ đ.â.m cũng chẳng phản kháng . Với , ai cái tên mặt lạnh nuốt lời .”
“Không, sẽ tự đền.” Ngụy Hằng ngoài chỗ Hà Minh đang , lắc đầu.
Thấy , Hà Minh chẳng một lời, phất tay tháo luôn trói buộc từ dòng nước Vong Xuyên Tần Dương, khiến khỏi kinh ngạc.
“Cậu đội trưởng nhà . Tuy ảnh lạnh lùng như , nhưng thật cực kỳ bênh vực nhà. Chỉ vì thế mà mới cho cơ hội để chuyện với .” Ngụy Hằng khẽ, “ một khi ảnh gì, thì chắc chắn sẽ giữ lời. Về độ uy tín, ảnh nhất.”
Chỉ là... chắc sẽ gặp họ nữa.
Ngụy Hằng lặng lẽ đầu ngoài kết giới, khắc sâu khuôn mặt từng trong đầu, sâu đến mức dù uống canh Mạnh Bà cũng thể rửa trôi.
Hít một thật sâu, Tần Dương nhẹ nhàng : “Lâu gặp, gặp cũng kịp trò chuyện gì, giờ vài câu cho trọn vẹn, ?”
Nói , Ngụy Hằng tự động xuống. Tần Dương một lúc, cũng nhíu mày, xuống đối diện mà hiểu bản vì đồng ý: “Ừ.”
Ngụy Hằng như nhẹ cả , hỏi: “Từ hôm đó... sống thế nào? Ổn chứ?”
Tần Dương im lặng hồi lâu mới thở dài: “Sau khi Tiểu Liễu qua đời, ba và đều gục ngã một thời gian. , thời gian trôi qua, thứ cũng trở như cũ. Vẫn ăn, vẫn uống, vẫn sống như bình thường.”
“Thỉnh thoảng nhớ , thấy đúng là đồ tồi. nỗi đau ngày xưa, giờ còn sâu đậm như nữa.” Tần Dương khổ, “Thời gian đúng là thứ tàn nhẫn, thấy thế ?”
Dù ngày xưa đau đến xé lòng, thì theo thời gian cũng dần trở thành chuyện vụn vặt. Giống như thời sự đưa tin về những đóng góp sự hy sinh của một ai đó, chỉ vài tháng , đều quên sạch.
Chỉ những ai thật sự trải qua mới nhớ lâu hơn khác một chút. ký ức cũng sẽ phai, cảm xúc cũng sẽ mờ, cuối cùng chỉ còn một bóng hình mơ hồ ở xó xỉnh nào đó trong tâm trí.
“ thì vẫn quên nổi.” Ngụy Hằng cúi đầu, giọng buồn buồn, “Đó là cơn ác mộng cứ trói c.h.ặ.t suốt bao năm. Muốn thoát mà đường nào để chạy.”
Nỗi ám ảnh về việc tự tay g.i.ế.c cứ đeo bám mãi. Cứ mỗi đêm xuống, là mỗi nó hành hạ trong mộng. Cậu chấp nhận, đời vướng nhân quả , chẳng thoát nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-17-tai-xuat-voi-man-lai-xe-hung-hiem-theo-xi-tai-phong-van-ly.html.]
Hai lặng thinh thật lâu. Cuối cùng, chính Ngụy Hằng là phá tan bầu khí bằng một nụ nhẹ. Cậu lên, bộ nhẹ nhõm : “Chắc đến lúc , dây dưa nữa.”
“Nguỵ Hằng...” Tần Dương Ngụy Hằng, trong lòng bỗng thấy nhói đau. Lúc mong trả mạng, giờ thật sự đến lúc đó chẳng thấy vui vẻ gì.
“Năm nhớ ghé thăm mộ nha. À... thì thôi.”
Ngụy Hằng tụ ma khí tay, rằng đ.â.m thẳng n.g.ự.c . Tần Dương vội đưa tay chặn , nhưng vô ích, móng tay của Ngụy Hằng cắm sâu l.ồ.ng n.g.ự.c. Cậu ngã lòng Tần Dương, còn Tần Dương thì gục xuống theo, ôm c.h.ặ.t lấy .
Kết giới tan biến theo. Cố Tình Thâm nỡ , Lý Trường Xuyên thì nhắm mắt tụng kinh siêu độ, lầm rầm run giọng.
Phong Vạn Lý nhíu mày bước tới, cúi ôm lấy Ngụy Hằng từ tay Tần Dương, “Báo thù xong thì cút cho khuất mắt, khi nổi điên lên thiêu luôn cả .”
Tần Dương vẫn giữ nguyên tư thế ôm Ngụy Hằng, hai tay đầy m.á.u, tâm trí như trôi mất, , động đậy, y như bức tượng.
“Thế nào, cảm giác ?” Một giọng bình thản phát ngay đỉnh đầu Tần Dương. Anh ngước lên, thấy tên đội trưởng của Nguỵ Hằng từ bao giờ bên cạnh .
Thấy trả lời, Hà Minh hỏi nữa: “Có thấy sung sướng ? Có thấy hả hê khi báo thù ?”
Tần Dương thì sững . Từ đến giờ cứ nghĩ chỉ còn thù hận, nhưng bao nhiêu năm cùng lớn lên, thể quên là quên?
Anh bao giờ thật sự tin Ngụy Hằng cố ý. Trong tình huống khẩn cấp khi đó, tự bảo vệ còn chắc, lấy gì để bảo vệ khác? Hơn nữa, ngoài một vết ở cổ, t.h.i t.h.ể Tiểu Liễu thương tích nào cả. Ngược , Ngụy Hằng lúc đó thì đầy vết thương chằng chịt. Nói thật, nghĩ kỹ thì ngay là chuyện gì xảy .
“Không...” Tần Dương níu lấy áo Hà Minh, “Cứu ... hối hận . cần đền mạng, sống... để nhớ, để chuộc lầm của !”
Hà Minh thì bước đến, cúi xuống, đặt tay lên n.g.ự.c cách tim Ngụy Hằng ba centimet. Một ánh sáng trắng bao lấy vết thương đang rỉ m.á.u.
“Cậu đ.â.m lệch tim một chút, nên còn cơ hội. vết thương nặng, đưa đến bệnh viện ngay là muộn thật đấy.” Hà Minh , liếc Phong Vạn Lý.
Phong Vạn Lý gật đầu, ôm c.h.ặ.t lấy Ngụy Hằng lập tức phóng như tên b.ắ.n. Mọi cũng hồn, vội vàng chạy theo phía .
Hà Minh đỡ Tần Dương dậy: “Đi ?”
Thấy gật đầu, Hà Minh thêm, nhanh ch.óng đuổi theo cả nhóm.
Cảnh cả bọn lao như chạy đua tiếp sức khiến ai thấy cũng sẽ tưởng đây là phim hành động. May mà khu vực đó vắng , thì chắc chắn clip lên mạng với tiêu đề “Thanh niên cosplay chạy trốn tình yêu ngoài đời thật”. những đang chạy thời gian để suy nghĩ những chuyện , bọn họ chỉ lo cho sự an của Nguỵ Hằng.
Phong Vạn Lý xách thêm một nhưng chạy nhanh nhất, tới xe là nhảy luôn ghế lái, chờ nhồi nhét xong thì giẫm ga phóng thẳng, vượt tốc độ, lấn làn, đ.â.m thẳng đèn đỏ, cuối cùng cũng đưa Ngụy Hằng tới phòng cấp cứu trong thời gian ngắn nhất.
Kết quả của màn lái xe “tử thần” đó là... đội trinh thám ăn một đống đơn phạt. Nhiều tuần , khi Lý Trường Xuyên đóng phạt xong, thẫn thờ mới hỏi một câu đau thấu tâm can: “Nói thật, lúc đó gọi cảnh sát mở đường cho lẹ?!”
đó là chuyện khi Ngụy Hằng xuất viện.