Chưa Tường Nhân Quả - Chương 10: Mặt dày là truyền thống nhà họ Phong

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:12:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Dù ngoài miệng gọi là tổ tiên, nhưng thật đó chính là ông nội và là thiết nhất với Phong Vạn Lý. Cũng dễ hiểu thôi, vì ông nội Phong Bắc Thần nuôi lớn từ nhỏ.

Phong Bắc Thần là ông già gân thích cà khịa nhưng sống ẩn dật tách biệt với tộc. Căn nguyên cũng từ chuyện xưa: cha Phong Vạn Lý mất sớm, giao cho ông nuôi nấng. Nếu giờ đây thể trở thành một thanh niên trai tài năng, thì phần lớn công lao là của ông.

Nghĩ hồi nhỏ, Phong Vạn Lý đúng là cả tộc ghẻ lạnh. Cha mất sớm, bản cũng từng cho là "ngỏm củ tỏi", mà chẳng hiểu sống . Từ đó trong tộc chia hai phe: một bên bảo trời thương, sẽ trở thành niềm tự hào của Hồ tộc; còn phe cánh thì réo chổi mang kiếp cô tinh, khắc cha khắc , là tai họa sắp giáng xuống tộc.

Cuối cùng nhờ ông nội Phong Bắc Thần sống lâu trăm tuổi, khỏe như vâm mới dập tắt miệng đời. đó, Phong Vạn Lý cũng từng chịu nhiều ánh mắt khinh khỉnh, đủ để sinh nghi về giá trị của bản . Cộng thêm việc mãi luyện cái đuôi thứ hai, từng một thời gian sa sút tinh thần.

Người kéo khỏi cái hố đó chính là Phong Bắc Thần, ông nội dùng xương của để thành một cái quạt. Đến giờ Phong Vạn Lý vẫn nhớ khoảnh khắc ông già tươi, nhét cây quạt tay , xoa đầu bảo: "Đừng vội. Ông tin cháu. Cái quạt tặng cháu, cháu mãi mãi là niềm tự hào của ông."

Chính từ lúc đó, Phong Vạn Lý mới vực dậy tinh thần. Cậu tự hứa sẽ luyện đến ngày mọc đủ chín cái đuôi, thành yêu quái đỉnh cấp, để thể mỉm ông mà : "Cháu ." Để ông , kỳ vọng, khích lệ và cả sự hy sinh của ông đều đáng giá.

Nói thật thì cái tên "Phong Vạn Lý" cũng do ông nội đặt, kiểu sang chảnh như "phong hầu vạn dặm", mà chỉ đơn giản là một điều ước đỗi đời thường.

"Phong" là họ, thể quên cội rễ. Còn "Vạn Lý" là ước mong cháu trai thể bình an hết chặng đường dài của đời , thong dong vững vàng, nhất là đồng hành bên cạnh.

Nghĩ đến đây, Phong Vạn Lý đột nhiên nhớ tới Hà Minh. Cái tên đó kiểu gì cũng thấy lành: "Minh" là âm u, ngu , thậm chí dính líu đến cái c.h.ế.t. Cái tên cứ như lời nguyền . Không nhà ghét đến mức nào mà nỡ đặt cho cái tên đó, còn chơi luôn tên đơn.

cái bộ mặt lạnh như tiền của , đúng là kiểu " tình " như lời đồn. Phong Vạn Lý âm thầm phán xét trong bụng, cực kỳ vô đạo đức nhưng ... mồm.

Vừa nghĩ , đến cửa nhà của ông nội. Gõ cửa một cái, bên trong tiếng trả lời là chờ.

"Thằng cháu bất hiếu rốt cuộc cũng lết xác về hả!" Phong Bắc Thần mở cửa là buông ngay một câu mắng yêu, đó chuyển sang quan tâm: "Công việc ? Cậu Hà đó khó cháu ?"

Bên ngoài thì Phong Vạn Lý gượng bảo: "Sếp với cháu lắm." trong lòng thì gào lên: "Ông ơi, gì mà ! Ảnh coi cháu như con mèo chín mạng, suýt c.h.ế.t ngay ngày đầu kìa!"

"Thấy , ông mà, . Cậu là chỗ quen cũ của ông đó. Thôi , ông lâu đau chân."

Dứt lời là ông chạy loăng quăng như trẻ ba tuổi, rót , bày bánh, Phong Vạn Lý dở dở , kéo ông xuống ghế cho chạy nữa.

"Cháu về là vì hỏi chuyện liên quan tới Hà... sếp Hà."

Lúc suýt thì lỡ mồm kêu "Hà Minh" như khi, đúng là cái thói quen tôn trọng sếp mỗi khi sếp mặt là đây chứ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chua-tuong-nhan-qua/chuong-10-mat-day-la-truyen-thong-nha-ho-phong.html.]

Phong Bắc Thần thế thì thở dài thườn thượt: "Ài... Thật thằng bé đó . Đống tin đồn thì ghê thật, nhưng ông tin."

"Tin đồn gì cơ ạ?" Phong Vạn Lý nhướn mày ngạc nhiên.

Đến lượt ông nội ngạc nhiên: "Ơ... cháu đến để hỏi cái ? Vậy định hỏi gì?"

"Thì... định hỏi về cái mặt nạ cơ, nhưng giờ ông , kể hết luôn ạ!" Phong Vạn Lý .

"Cháu lớn ha, chơi nước đôi cơ đấy." Phong Bắc Thần thở dài nữa, bắt đầu kể chuyện quen với Hà Minh.

.

Câu chuyện bắt đầu từ lâu , cụ thể bao lâu thì Phong Bắc Thần cũng quên . Chắc hơn năm trăm năm chứ?

Nghìn năm , quân phản loạn dẹp yên. Thiên giới và Ma giới tổn hại nặng nề, mất nửa thiên thu mới khôi phục vẻ huy hoàng. Nhân giới thì khác, khi vượt qua trận chiến m.á.u lửa với quân phản loạn, họ ... tiếp tục loạn. Chia ba xẻ bảy, hết chiến tranh nội chiến, một ngày nào bình yên.

Yêu tộc cũng là sống ở nhân gian, dù dùng pháp thuật để ẩn thì cũng khó tránh khỏi việc lôi mấy trận chiến đó. Phong Bắc Thần cũng từng liên lụy, ông bọn sơn tặc bắt về vì tưởng là giàu, đ.á.n.h đập thừa sống thiếu c.h.ế.t, suýt nữa thì c.h.ế.t thật. Trong khoảnh khắc hấp hối, điều ông nghĩ đến bản , mà là đứa cháu nhỏ yếu ớt mọc nổi cái đuôi thứ hai, bắt nạt .

Ông trời đúng là còn thương già, cuối cùng một trai xuất hiện đ.á.n.h cho bọn sơn tặc sấp mặt cứu ông ngoài. Sau mới , đó tên Hà Minh, đến từ môn phái Vô Niệm, tiền của cái gọi là "Đội Trinh thám Kiếp" bây giờ.

Chỉ cần một cái, Phong Bắc Thần Hà Minh thường, cũng thấy rõ sự kiềm chế đáng sợ bên trong . Ông liền chủ động dâng lên pháp khí chuyên để áp chế năng lượng như lễ vật cảm ơn.

"Cứu ngài là chức trách của , cần hậu tạ." Ban đầu Hà Minh nhận, nhưng chống nổi chiêu bám riết buông của ông, cuối cùng đành gật đầu chấp thuận với điều kiện trao đổi.

"Cậu Hà vật gì? Vòng tay? Dây chuyền?"

Hà Minh trầm ngâm một lúc, nở một nụ hiếm thấy: "Làm một cái mặt nạ . Không cần , bình thường là . Còn ngài... gì?"

"Ơ... Tại ? Thôi, chắc ." Phong Bắc Thần ấp úng. "Vậy thật nhé, quan tâm nhất là thằng cháu trai Phong Vạn Lý. Cậu nhận nó t.ử !"

"Thằng bé ngoan lắm, hiền lành, chịu khó, giỏi nữa, mỗi tội thiếu kinh nghiệm. Nó tuyệt đối phiền . Cậu cần thương nó, chỉ cần... để nó theo thôi. Được , Hà?" Phong Bắc Thần Hà Minh, lời vẻ thăm dò ý kiến.

Hà Minh chỉ khẽ và gật đầu, ghi nhớ trong lòng cái tên "Phong Vạn Lý" , chính thức định lời hứa sẽ cho môn phái Vô Niệm rèn luyện.

Về phần chiếc mặt nạ, ban đầu Phong Bắc Thần định thật bình thường. nghĩ tới nghĩ lui thấy thế xứng đáng nên quyết định mặt nạ nửa mặt bằng đồng xanh để đời còn thấy nửa khuôn mặt . Còn dấu hiệu mặt nạ , thật là thói quen tay nghề lâu năm, lỡ tay khắc lên thôi, dụng ý gì đặc biệt.

 

Loading...