Ngày 24 tháng 6 âm lịch, ngày diễn ra hôn lễ.
Sáng nay, Hạ Thụ dậy rất sớm, hán phục của cô rất nặng, trời còn chưa sáng, cô đã bị bốn năm người trang điểm vây quanh.
Cố Vũ Thuần, Tần Xu, Tiểu Na là phù dâu, cũng đến ngõ Đồng Hoa chuẩn bị từ sáng sớm. Khí thế rất lớn, khiến hàng xóm đều đến góp vui.
Ngày nay cũng rất ít cặp đôi tổ chức hôn lễ theo kiểu ngày xưa, trong mắt nhiều người hiện đại nghi lễ xa xưa này rất mới mẻ. Hơn nữa nhân duyên của nhà họ Hạ ở ngõ Đồng Hoa không tồi, những nhà có quan hệ thân thiết đều đến chúc phúc.
Dịch Hiên cũng đến gửi bao lì xì, anh ấy đứng ở căn phòng phía tây nhìn Hạ Thụ mặc hán phục màu đỏ, hơi đờ đẫn, hốc mắt chàng trai cũng hơi đỏ.
“Hạ Thụ, chúc mừng cô kết hôn! Hôm nay cô rất đẹp… À đương nhiên bình thường cũng đẹp, chỉ là hôm nay càng đẹp hơn!”
Hạ Thụ cười nói cảm ơn.
Chiếc mũ phượng trên đầu Hạ Thụ được Hoắc Cận Hành tìm người định chế riêng, được làm bằng vàng ròng, cầm nặng vài cân, cực kỳ xinh đẹp khiến Cố Vũ Thuần không nỡ buông tay.
Sau khi Hạ Thụ trang điểm, mặc váy, đội mũ phượng xong, quay trở lại, Cố Vũ Thuần ngây người.
Cô ấy ồn ào: “Ôi… Tiểu Mộc! Sao trước kia tớ không phát hiện ra cậu có nét đẹp cổ điển, cậu nên đi đóng phim cổ trang!”
Xung quanh đều là tiếng cười.
Hạ Hùng Hải đứng trước mặt Hạ Thụ, ông nhìn con gái, giống như vô cùng cảm khái, kết quả lại chỉ gật đầu nói: “Được… Thật tốt…”
“Mẹ con… Cũng sẽ rất vui vẻ.”
Trong nháy mắt, Hạ Thụ muốn khóc.
“Ba…” Cô chủ động tiến lên, tựa vào vai Hạ Hùng Hải, trái tim ê ẩm, ánh mắt còn đỏ hơn chiếc váy cô đang mặc.
“Con đừng khóc, kết hôn không được khóc, phải cười.” Hạ Hùng Hải vỗ vai cô, mắt ông cũng đỏ bừng: “Con phải sống thật tốt với A Hành, nếu có gì không vui, con có thể trở về bất cứ khi nào, nơi đây vĩnh viễn là nhà con.”
Hạ Thụ gật đầu.
Ngược lại Hạ Mẫn Quân ở bên cạnh rất vui vẻ, bà ấy đẩy Hạ Hùng Hải một cái: “Được rồi anh, hôm nay Tiểu Mộc kết hôn, nào có ai lại nói vậy, phải vui vẻ!”
“Đúng đúng, đúng!” Hạ Hùng Hải vội sửa miệng: “Là ba nói sai, phải vui vẻ! A Hành đối xử với Tiểu Mộc tốt như vậy, làm sao có chuyện không vui? Tiểu Mộc sẽ luôn vui vẻ!”
Hạ Thụ gật đầu: “Vâng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-308.html.]
Lúc này bầu không khí mới vui tươi trở lại.
Nói nói cười cười được một lúc, có một đoàn xe chạy tới, là Hoắc Cận Hành tới đón dâu.
Lần này Cố Vũ Thuần và Tần Xu đã nghiên cứu rất nhiều trò chơi để chặn cửa, cộng thêm các nhà ở ngõ Đồng Hoa đều đóng cửa, thậm chí đoàn xe còn không tiến vào được tứ hợp viện, đừng nói đến căn phòng phía Tây.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Cận Diễm bất lực, nhàn nhã nói: “Ai mở cửa cho em trai tôi vào sẽ nhận được năm nghìn tệ, ai nguyện ý thì đến nhận tiền.”
Cửa của nhà hàng xóm đều mở ra đồng loạt, toàn bộ vọt tới chỗ Hoắc Cận Diễm.
“….” Cố Vũ Thuần và Tần Xu cạn lời.
Trước khi vào căn phòng phía Tây, Mã Tuấn bỗng chắn trước cửa, cậu ta gân cổ hét lớn: “Anh A Hành, không thể xông vào như vậy được! Muốn cưới chị họ em cũng không thể dễ dàng như vậy được, phải qua được cửa!”
“Đúng, phải qua được cửa!” Đám người Cố Vũ Thuần và Tần Xu cũng nói to.
“Phải qua được cửa!”
“Qua được cửa!”
…
Đám người Hoắc Cận Hành và Thẩm Hoài Xuyên rất bất lực, đứng ở cửa không biết làm gì, trái lại Tần Dã rất tùy tiện: “Sao phải phiền phức như vậy! Không phải Hoắc Cận Hành dẫn theo vệ sỹ sao? Phá thẳng cửa là được! Có A Sâm và AK nữa mà!”
Một đám vệ sỹ ào ào tiến lên.
“Này này, không được! Không được!” Cố Vũ Thuần và Tần Xu không cho, dùng sức đè cửa lại.
Dịch Hiên sở tới mức mặt trắng bệnh, đứng trong đám người hét lớn: “Đừng đâp! Đừng đập cửa! Đây là phòng của nhà tôi!”
Có người bật cười.
Tần Xu đá Tần Dã một cái: “Em cút đi! Chỗ này làm gì có chuyện của em, cũng không phải em kết hôn, em ồn ào cái rắm!”
Cố Vũ Thuần cũng nói: “Mọi người chú ý, chú ý! Hôn lễ của chúng ta là một hôn lễ văn minh, không thể làm hỏng đồ như vậy! Tống Hành, cậu cưới Tiểu Mộc, hay là vệ sỹ cưới Tiểu Mộc? Cậu bảo vệ sỹ lùi lại mau!”
“Không.” Có lẽ Hoắc Cận Hành cũng cảm thấy tình huống bây giờ khá thú vị, anh cười khẽ từ chối.
Mắt Cố Vũ Thuần trợn tròn lên: “Cậu không bảo họ lui xuống, Tiểu Mộc sẽ không gả cho cậu!”
Hoắc Cận Hành: “Vậy tôi gả cho cô ấy.”