Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 307

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:16:50
Lượt xem: 4

Anh đứng cách Hạ Thụ mấy bước, có một cây hoa anh đào giả phía sau anh.

 

Đóa hoa rũ xuống, anh thong dong bước đến, phảng phất giống như thật sự là chàng trai nổi bật nhất ở thành cổ Trường An.

 

Hạ Thụ ngẩn người, trong đầu xuất hiện một câu thơ.

 

Cô bật thốt ra: “Du xuân, hoa hạnh thổi bay rợp đầu. Thiếu niên nhà ai trên đường, thập phần phong lưu.” ( Bài thơ Tư Đế Hương của Vi Trang thời Đường)

 

Hoắc Cận Hành ngạc nhiên, anh nhanh chân bước đến cạnh cô.

 

“Quả nhiên là trình độ đại học.” Anh xoa đầu cô: “Từ ngữ phong phú như vậy.”

 

Hạ Thụ mím môi cười, ngẩng đầu không nhịn được nhìn anh nhiều thêm.

 

Trên đỉnh đầu bọn họ có một bóng đèn mờ nhạt, rọi xuống hai người, Hoắc Cận Hành bỗng nói: “Nhà em.”

 

“Cái gì?” Một câu không đầu không đuôi, Hạ Thụ mở to mắt, cô không hiểu.

 

“Thiếu niên nhà ai trên đường.”

 

Hoắc Cận Hành thong thả thuật lại, ánh mắt dừng trên mặt cô: “Nhà em.”

 

Tim Hạ Thụ đập mạch, đầu ngón tay miết chặt vạt áo: “Lễ cưới còn chưa xong đâu…”

 

Anh cũng không phủ nhận, lại hỏi: “Còn nhớ câu tiếp theo không?”

 

“…” Hạ Thụ nhớ lại, hai má đỏ bừng, cúi đầu không nhìn anh.

 

“Em nói đi.” Anh biết cô nhớ rõ, anh cười: “Anh muốn nghe.”

 

Hạ Thụ xấu hổ lườm anh, cô nói chầm chậm.

 

“Thiếp… Muốn gả cho chàng ấy, trao cả đời… Dẫu có bị bỏ rơi vô tình, cũng không tủi hổ…”

 

Ánh mắt Hoắc Cận Hành thâm trầm.

 

Hoắc Cận Hành chậm rãi vuốt v e gò má của cô, anh thấp giọng nói: “Có tình, mãi không dứt.”

 

Hốc mắt Hạ Thụ nóng lên, vui vẻ ôm lấy cánh tay anh, ngẩng đầu nhìn anh.

 

Hoắc Cận Hành cũng yên lặng nhìn cô.

 

Giờ phút này, cô cho anh cảm giác rất khác lạ, có lẽ là do ánh sáng m.ô.n.g lung trên đỉnh đầu, cũng có lẽ là do bộ đồ cưới màu đỏ trên người bọn họ, phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn nõn nà hồng hào như anh đào, giống như một bức tranh sống động về mỹ nữ cung Trường An.

 

Đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô mặc hán phục, mặc váy đỏ thẫm.

 

Nét đẹp minh diễm, không thể so sánh.

 

Anh lẳng lặng nhìn cô, không nhịn được cúi đầu xuống hôn cô, đôi môi mỏng dừng trên đôi mô cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-307.html.]

 

Hạ Thụ nhắm mắt lại, nghênh đón nụ hôn của anh.

 

Yếu hầu anh cuộn lên trượt xuống, anh dịu dàng nhấm nháp hơi thở của cô.

 

Quần áo mùa hè mỏng, áo khoác ngoài váy cưới của Hạ Thụ cũng mỏng. Tay Hoắc Cận Hành lặng lẽ luồn vào trong vạt áo của cô, lòng bàn tay đặt lên một vùng mềm mại trơn nhẵn.

 

Hạ Thụ giật mình, vô thức hừ một tiếng, suýt nữa không đứng vững.

 

Hoắc Cận Hành kịp thời ôm lấy cô.

 

Đã từng trải qua chuyện thế này, cô vốn đã rất mẫn cảm, cộng thêm anh biết rõ chỗ nào là công tắc của cơ thể cô, chỉ trêu chọc hai ba cái là cô đã có phản ứng rõ ràng.

 

Hạ Thụ cũng tự nhận ra, bàn tay lập tức đặt trên n.g.ự.c anh, khẽ đẩy anh một cái, giọng nói vừa vội vàng lại yếu ớt: “A Hành…”

 

Hoắc Cận Hành hơi tách ra, nhìn cô.

 

Mặt cô đỏ bừng, ánh mắt lấp lánh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Vẫn đang ở bên ngoài đấy, anh đừng…”

 

Anh chớp mi tựa như hơi ngạc nhiên, khẽ cười: “Đâu có ai.”

 

“Thì cũng vẫn là ở bên ngoài!” Cô vô cùng xấu hổ, nhìn khoảng sân trống trải xung quanh, nghĩ đến ngày mai sẽ tiến hành nghi lễ ở đây, người qua người lại, bây giờ mình với anh lai…

 

Nghĩ thế nào cũng thấy không được tự nhiên!

 

Vốn Hoắc Cận Hành cũng không thật sự định làm cái gì, chỉ là nhìn dáng vẻ này của cô thì càng thấy thú vị, không nhịn được mà đùa thêm một lát: “Hạ Thụ, Hoàng Đô Thịnh Hội là của nhà họ Hoắc.

 

Cho nên không tính là ở bên ngoài.

 

“…” Hạ Thụ trốn ra phía sau giá treo đồ như thỏ con trốn chó sói, nhìn chằm chằm anh như gặp đại dịch.

 

Anh nở nụ cười, đứng xa xa lẳng lặng nhìn cô rồi tiến đến, Hạ Thụ lập tức vừa trốn vừa vung vẩy tay đánh anh: “Anh, anh đừng tới đây, đừng tới đây!”

 

Anh cười nhạt, chìa tay túm lấy cô: “Yên tâm, anh không làm gì em đâu.”

 

Hoắc Cận Hành kéo cô vào lòng, anh thấp giọng nói: “Đêm mai mới là đêm tân hôn, anh sẽ chờ đến đêm mai.”

 

Hạ Thụ căm giận nhìn anh, cô không chịu nói gì. 

 

Có cuộc trêu ghẹo vừa rồi, mặt cô càng đỏ hơn, quần áo trên người xộc xệch, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, dưới ánh đèn trông càng trắng nõn, mịn màng hơn.

 

Anh nhìn chằm chằm, bên môi chứa ý cười, trong mắt chỉ có cô.

 

“Hạ Thụ, em nói đúng, quả nhiên hán phục màu đỏ đẹp hơn váy cưới trắng.”

 

Mắt Hạ Thụ gợn sóng, trong lòng cực kỳ vui vẻ.

 

Hoắc Cận Hành hôn như chuồn chuồn lướt qua môi cô, Hạ Thụ có cảm giác mình như vừa được ăn kẹo đường, rất ngọt.

 

Hoắc Cận Hành nói: “Ngày mai, em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất.”

Loading...