Chưa Từng Yêu Ai Đến Thế - Chương 306

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:16:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một lần Hạ Thụ rảnh rỗi đến tập đoàn Quân Dục tìm Hoắc Cận Hành, nhưng lại bị ngăn lại bên dưới, hôm đó anh bận họp nên cô phải đợi rất lâu. Hoắc Cận Hành lo lắng lần sau sẽ có tình huống như vậy, nên đã đặc biệt phê duyệt thẻ ra vào Quân Dục cho cô, quyền hạn giống như anh.

 

Hạ Thụ thuận lợi đi thẳng lên tầng cao nhất, cô không dám bật nhiều đèn, chỉ bật một chiếc đèn nhỏ trên tường để quan sát toàn bộ sảnh.

 

Cô hít sâu một hơi.

 

Đồ sộ.

 

Đúng vậy, đồ sộ.

 

Đây là phản ứng đầu tiên của Hạ Thụ.

 

Cô nhìn xung quanh, đầy rẫy màu đỏ, những sợi dây màu vàng lơ lửng, trần nhà làm bằng gỗ lim được chạm khắc, hoa rơi bay tán loạn.

 

Những thứ dùng cho nghi thức ngày mai được đặt trên chiếc bàn cách đó không xa, cô đi qua, cầm lấy chiếc quạt tròn thêu chỉ vàng lên.

 

“Em làm gì vậy?” Bỗng có một giọng nói vang lên.

 

Hạ Thụ hoảng sợ, vừa quay đầu lại thì thấy một bóng người đang tiến vào.

 

Hội trường rộng lớn, yên tĩnh, tiếng bước chân rất rõ ràng, khiến tim Hạ Thụ nhảy dựng.

 

Hoắc Cận Hành đi đến gần cô.

 

Hạ Thụ thấy là anh thì thở phào, ánh mắt sáng ngời, ngạc nhiên hỏi: “A Hành, sao anh lại ở đây?”

 

“Em cũng ở đây?” Hai tay anh đút trong túi quần, anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, ánh đèn hắt vào người anh trông có vẻ dịu dàng: “Anh không ngủ được, đến đây nhìn xem.”

 

“Ồ…”

 

Người nhà Hoắc Cận Hành không ở Đế Đô, anh ở chung cư một mình quá cô quạnh, không thích hợp với ngày kết hôn, vậy nên anh không tổ chức lễ đón dâu về chung cư, nên đã thuê một phòng ở Hoàng Đô làm phòng tân hôn.

 

Mấy ngày nay anh bận rộn công việc chuẩn bị hôn lễ ở Hoàng Đô, tính ra, hai ba ngày rồi Hạ Thụ không gặp anh.

 

Hạ Thụ lưu luyến nhìn anh, cô bỗng nghĩ đến cái gì đó, nâng quạt tròn trong tay lên che kín mặt.

 

Hoắc Cận Hành ngạc nhiên: “Em làm gì vậy?”

 

“Em làm theo tập tục!” Cô không được nhìn anh, nhưng cô rất muốn nhìn anh, cô di chuyển quạt tròn xuống, chỉ để lộ đôi mắt, chớp chớp mắt nhìn anh: “A Hành, ngày xưa ngày trước lễ cưới, cô dâu không được gặp mặt chú rể, nếu không sẽ có điềm xấu!”

 

Hoắc Cận Hành bị trê cười, anh chìa tay lấy cây quạt lại.

 

Hạ Thụ ngạc nhiên, vội vàng lấy tay che mặt.

 

“Lúc anh năm tuổi đã biết em như thế nào rồi.” Anh mạnh mẽ kéo tay cô xuống: “Bây giờ che cũng không kịp.”

 

Cô rất muốn cố chấp với anh, nhưng không thể lay chuyển được anh, cô nhắm mắt lại, tự lừa mình dối người, dù sao cũng không nhìn anh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/chua-tung-yeu-ai-den-the/chuong-306.html.]

Cô nhắm mắt, còn cố ý lè lưỡi với anh, cố ý chọc giận anh.

 

Hoắc Cận Hành hết cách, anh cúi xuống vành tai cô: “Em mau mở mắt ra.”

 

Hơi thở ấm áp bỗng phảng phất qua lỗ tai, Hạ Thụ vội rụt cổ lại.

 

Không mở.

 

“Không mở sẽ hôn em.”

 

Đôi mắt hạnh bỗng mở ra như bị ấn công tắc, Hạ Thụ tức giận trừng anh, hai má phồng lên như cá nóc.

 

Anh véo má cô.

 

Ánh mắt Hạ Thụ lại liếc nhìn xung quanh hội trường, cô cực kỳ hưng phấn: “A Hành, đây là bất ngờ anh nói sao?”

 

“Ừ.” Anh chậm chạp đi theo sau cô, nhìn cô chạm vào đèn lồ ng nhỏ, chốc lát lại giật nhẹ đuôi phượng hoàng, ánh mắt anh không rời khỏi người cô.

 

“Thích không?”

 

“Có!” Hạ Thụ đứng giữa những đóa hoa cẩm tú, cô quay đầu lại: “Rất thích.”

 

Hoắc Cận Hành nhìn cô: “Chờ ngày mai được chiếu sáng sẽ càng hấp dẫn hơn.”

 

Hạ Thụ nở nụ cười, hào hứng nhào vào lòng anh, ôm cổ anh, hôn lên ôm anh.

 

Hoắc Cận Hành ôm lấy eo cô.

 

Đồ cưới của bọn họ được treo cẩn thận trên sân khấu, được là ủi, không có một nếp nhăn, không có một hạt bụi, còn có mùi hương dễ ngửi.

 

Đây là lần đầu tiên Hạ Thụ nhìn thấy trang phục của Hoắc Cận Hành, nó có màu đỏ thẫm với đường viền màu đen, đai lưng được thêu hoa văn mây và rồng, và cây trúc, tượng trưng cho sự thanh liêm chính trực.

 

Cô vô cùng ngạc nhiên, nhìn chằm chằm quần áo của anh, sau đó tưởng tượng dáng vẻ anh mặc vào, vui vẻ đề nghị: “A Hành, anh mặc vào cho em xem được không?”

 

“Không phải ngày mai có thể nhìn thấy sao?”

 

“Anh mặc thử đi mà, mặc cho mình em nhìn thôi!”

 

Hạ Thụ rất muốn nhìn bây giờ, ôm anh làm nũng. Hoắc Cận Hành hết cách với cô, chỉ có thể lấy quần áo xuống, mặc khoác vào.

 

Trang phục có rất nhiều lớp, mặc vào cũng phức tạp, từ áo bên trong, áo ngắn, áo khoác ngoài…

 

Sau khi mặc xong, Hoắc Cận Hành mới xoay người lại về phía Hạ Thụ.

 

Hạ Thụ cũng đang tùy ý kéo vạt áo cưới, nghịch nghịch tay áo, khi ngước mắt lên, trong mắt cô phản chiếu chàng trai mặc đồ đỏ.

 

Cô ngây người. 

 

Tỉ lệ dáng người của Hoắc Cận Hành rất chuẩn, anh có dáng người cao, chân dài, mặc hán phục vào tạo nên cảm giác công tử tự tin kiêu ngạo.

Loading...