Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 500

Cập nhật lúc: 2026-01-18 10:09:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão Hứa, ...

 

bắt ...” Lý Tĩnh cuống đến mức năng lộn xộn.

 

Sao là bà về quê?

 

“Ta đồng ý!” Lý Tĩnh còn kịp thanh minh, Hứa lão thái phản đối .

 

ngu, hạng con dâu với lũ trẻ.

 

Con dâu cả cũng tuổi , phỏng chừng con trai bà cũng chẳng mặn mà gì nữa.

 

Nếu đứa con dâu theo về, khi cả năm Lão Đại chẳng thèm đoái hoài lấy một cái.

 

Nghe thấy lão thái thái phản đối, Lý Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, Hứa Kiến Sinh với ánh mắt khẩn khoản: “Lão Hứa, còn chăm sóc ông chứ.

 

Với Lỗi T.ử và Long Long, ở trường bằng ở nhà ?

 

Cứ để Tiểu Linh về , con bé cũng gần tám tuổi , ở trong làng tuổi khối việc đấy.”

 

Những xung quanh thấy lời Lý Tĩnh , bắt đầu xì xào bàn tán.

 

Kẻ lớn chịu về hầu hạ chồng, bắt đứa trẻ về .

 

Đây còn là ruột nữa trời?

 

Hứa Linh đeo cặp sách len qua đám đông , vặn những lời tuyệt tình của Lý Tĩnh, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh căm.

 

Con bé bước tới nắm lấy tay Hứa Kiến Sinh, đôi mắt đỏ hoe nức nở: “Ba, con mà về quê chắc chắn sống nổi .

 

Đại tỷ và Nhị tỷ đều vì sống nổi ở nhà nên mới bỏ đấy.”

 

“Cái con ranh , mày bậy bạ gì đó!” Hứa lão thái vung chiếc gậy trong tay định đ.á.n.h.

 

Những xem kịp can ngăn, may mà Hứa Kiến Sinh nhanh tay lẹ mắt kéo đứa nhỏ , kết quả là bắp chân ông hứng trọn một gậy của bà cụ.

 

Một cơn đau điếng truyền đến.

 

Với Hứa Kiến Sinh, chút đau đớn chẳng thấm thía gì, nhưng nếu đòn mà giáng xuống một đứa trẻ, con bé sẽ chịu khổ bao?

 

Ngay mặt bao nhiêu mà bà còn dám xuống tay với trẻ nhỏ như , thì ở nhà lũ trẻ sống những ngày tháng thế nào?

 

Không chỉ những xung quanh bàn tán, mà lòng Hứa Kiến Sinh cũng thắt .

 

Nhìn khuôn mặt đầy sợ hãi của Hứa Linh, ông cúi xuống ôm c.h.ặ.t con bé lòng: “Mẹ, chính miệng cần chăm sóc, con để Lý Tĩnh về, chịu?”

 

Hứa lão thái nghẹn lời.

 

Tổng thể thẳng là lôi một đứa nhỏ về để nắm trong lòng bàn tay, dễ bề kiềm chế con trai .

 

Bà nghiến răng, liếc Lý Tĩnh đang đầy vẻ miễn cưỡng: “Chẳng thấy vợ con nó bằng lòng đó ?”

 

“Chuyện đến lượt bà bằng lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-500.html.]

vốn hộ khẩu thành phố, lẽ chẳng nên ở đây hưởng phúc.

 

Để bà về quê chăm sóc là thiên kinh địa nghĩa.”

 

Vẻ mặt Hứa Kiến Sinh lạnh lùng như băng, thèm liếc Lý Tĩnh lấy một cái.

 

“Lão Hứa...” Lý Tĩnh níu c.h.ặ.t lấy ống tay áo của ông.

 

“Sao nào, về quê chịu khổ ?

 

về, bắt Tiểu Linh về?”

 

Hứa Kiến Sinh vô cảm vợ.

 

Bị đ.â.m trúng tim đen, mặt Lý Tĩnh đỏ bừng vì chột .

 

“Chuyện phụng dưỡng già vốn là việc của phận dâu.

 

Chẳng thấy nhà ai bắt đứa cháu nội nhỏ xíu chăm sóc, để con dâu ở thành phố hưởng thái bình cả.” Tiêu tẩu, vốn hiềm khích với Lý Tĩnh, bên cạnh mỉa mai.

 

khơi mào, những khác cũng hùa theo khuyên nhủ: “Phải đấy, để trẻ con chăm già .

 

Đứa nhỏ thế còn đang tuổi học mà.”

 

“Nhà ai chẳng là con dâu chăm chồng, già đầu mà lười biếng thế, cứ như cưới về để thờ bằng.”

 

“Lý Tĩnh , cô nên về thôi, đừng để chuyện nhà ảnh hưởng đến Hứa chủ nhiệm, kẻo lãnh đạo khu mỏ phê bình thì khổ.

 

Người vợ khôn ngoan gặp lúc đều điều, chẳng lẽ chồng mất việc ?

 

Thật là cái đồ phá gia chi t.ử.”

 

Bị bao nhiêu chỉ trỏ, tinh thần Lý Tĩnh dần trở nên căng thẳng tột độ.

 

Nghĩ đến cảnh về làng, sống những ngày tháng bần hàn cực khổ, bà cảm thấy như trời đất sụp đổ ngay mắt.

 

Giữa lúc đang bàn tán xôn xao, một bà lão đột nhiên chen đám đông.

 

Vừa thấy Hứa lão thái đang bệt đất, bà liền lao tới chộp c.h.ặ.t lấy cánh tay lão thái thái: “Bà còn chạy !

 

Sao bà giỏi thế hả, chân gãy mà vẫn chạy cho .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nếu xã gọi điện lên bệnh viện, thì giờ vẫn còn đang chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm bà đấy!”

 

Phùng bà t.ử nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa lão thái cấu véo bà một trận.

 

Lần bà thực sự nổi trận lôi đình.

 

Ở làng bà tuổi, việc nặng , Hứa Căn Sinh giao cho bà nhiệm vụ , bà vốn định cho để phụ sự tin tưởng của thôn.

 

Kết quả chỉ vì ham hố phố xem phố xá sầm uất cho với , lúc thấy cái "phần t.ử " chạy mất dạng .

 

 

 

 

Loading...