“Bà cái gì?” Hứa Kiến Sinh đột nhiên ngẩng đầu vợ, đôi mắt trừng lên to như chuông đồng.
Lý Tĩnh ấp úng đáp: “Ta...
sai chỗ nào ?”
“Bà bảo đồng ý tống Tiểu Linh về làng?
Đó là lời mà một như bà nên ?” Hứa Kiến Sinh nhịn nữa, gầm lên thịnh nộ.
“Năm đó khi lão thái thái tới quấy, bà cũng ép đồng ý đưa Nam Nam và Tiểu Mãn về quê.
Ta thật vô dụng, quả nhiên lời bà và , kết quả thì , hai đứa con gái của một trở .
Giờ chúng chỉ còn duy nhất một mụn con gái là Tiểu Linh, bà tống nó .
Lý Tĩnh, bà định sống thế nào đây?
Đến khi bà già , chẳng lẽ thực sự cần con cái ở bên cạnh ?”
Lý Tĩnh từng nghĩ sâu xa đến thế.
Chẳng bà cũng ở bên cạnh phụng dưỡng cha đó , ai bảo con gái ruột là nhất định kề cận sớm hôm?
Có chăng là con trai mới như thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chẳng lão thái thái vẻ vang như hôm nay cũng là nhờ sinh ba đứa con trai đấy thôi?
Con trai hiếu thuận, cưới con dâu về còn hầu hạ chồng.
bản bà cái , sinh con nối dõi.
Chẳng lẽ vì đứa con gái mà bà mất cả công việc ?
Những lời bà dám thẳng với Hứa Kiến Sinh, chỉ biện bạch: “Có là bỏ mặc luôn , chúng năng về thăm Tiểu Linh là chứ gì?”
Nhìn bộ dạng tâm ý hối cải của Lý Tĩnh, trái tim Hứa Kiến Sinh nguội lạnh dần.
Người vợ của ông thật sự chút tự giác nào của một .
Ông hiểu nổi, một phụ nữ thể đến mức .
Ngay cả ông, năm xưa đối với mấy em họ cũng chẳng đến nỗi thờ ơ, bạc bẽo như .
Mẹ ông là kẻ thiên vị, còn phụ nữ chính là kẻ lương tâm!
Hứa Kiến Sinh Lý Tĩnh một lúc lâu, dậy bước thẳng về phía cổng khu mỏ.
Lý Tĩnh thấy thế, tưởng rằng Hứa Kiến Sinh thuyết phục, vội vàng rảo bước theo .
Trong lòng bà còn thầm tính toán, giờ mấy đứa nhỏ trong nhà đều cả , hai thằng con trai cũng cần bà lo lắng quá nhiều, là bà và Lão Hứa thử m.a.n.g t.h.a.i thêm nữa, sinh mụn con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-499.html.]
Hai cùng về phía cổng mỏ, dọc đường gặp ít công nhân đang chỉ trỏ bàn tán, xì xào lưng.
Để già trong nhà đến tận khu mỏ loạn, nhân phẩm của rốt cuộc tệ hại đến mức nào chứ?
Nghe những lời đó, gương mặt Hứa Kiến Sinh vẫn vô cảm, dường như tê liệt .
Ngược , Lý Tĩnh thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, quăng những cái hằn học về phía những kẻ đang buôn chuyện.
Cuối cùng cũng tới cổng mỏ, đám quyến xem náo nhiệt vẫn đang vây quanh lão thái thái.
Có mấy vị đại nương lớn tuổi đang lên tiếng khuyên nhủ bà.
Lão thái thái nước mắt ngắn nước mắt dài, một chữ cũng lọt tai.
Hôm nay dù là Thiên Vương lão t.ử tới đây, bà cũng loạn cho bằng .
Kể từ ngày hôm đó Lão Đại tuyên bố quản chuyện của Tam Nha nữa, nhà Lão Tam cũng mặc kệ bà luôn.
Ngay đến thái độ của nhà Lão Nhị cũng chẳng còn như xưa.
Trương Thúy Cầm cái đồ ngốc nghếch , giờ cũng chịu quét dọn nhà vệ sinh gánh phân bà nữa, hại bà đến mức ngã gãy cả chân.
Lúc xảy chuyện, cả nhà một ai thèm ngó ngàng, cuối cùng vẫn là Hứa Căn Sinh - đại đội trưởng sản xuất cho đưa bà lên bệnh viện huyện trị chân, bảo Mã Bà T.ử theo trông nom.
Nhân lúc Mã Bà T.ử ngoài, bà mới tìm cơ hội đến khu mỏ gây hấn.
Dù thế nào chăng nữa, nhất định bà mang Ngũ Nha về bằng .
“Thôi đừng nữa, Hứa chủ nhiệm tới kìa.” Một phụ nữ cạnh vội khuyên.
Hứa lão thái lau nước mắt, ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy con trai đang lù lù mặt.
“Con ơi, khổ quá mà.
Mẹ vất vả nuôi các con khôn lớn, giờ cần hầu hạ mà con cũng bỏ mặc .
Mẹ chỉ cháu nội về ở cùng cho bầu bạn, con nhẫn tâm đến thế?”
Hứa Kiến Sinh hít sâu một : “Chân giờ cử động , Tiểu Linh quá nhỏ, về quê cũng chẳng chăm sóc nổi .” Ông đưa tay chỉ về phía Lý Tĩnh đang cạnh: “Để Lý Tĩnh về chăm sóc nhé.”
“Cái gì?” Hứa lão thái và Lý Tĩnh đồng thanh thốt lên kinh ngạc.
“Để Lý Tĩnh về chăm sóc .” Hứa Kiến Sinh lặp nữa, “Lý Tĩnh là con dâu cả, về chăm lo cho già là lẽ đương nhiên.
Còn Lỗi T.ử và Long Long, bên lo xuể , cứ để chúng ở ký túc xá trường .
Sau lương thực cứ lấy từ quê lên, bên quản nữa.”