Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:51:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh vệ viên thu lấy bức thư: "Ta ."

 

Hoàn thành nhiệm vụ, Hứa Nam Nam cũng chẳng cửa nhà cho thêm chướng mắt.

 

Nàng kéo Lâm Thanh về, một đoạn xa liền nhịn mà dò hỏi: "Cha của rốt cuộc đắc tội với thế nào ?

 

Mâu thuẫn xem chẳng hề nhỏ ." Cùng ở trong một đại viện, dù cũng nể mặt đôi chút.

 

Vậy mà trực tiếp cho cửa, chuyện hẳn là náo động lắm.

 

"Ta cũng rõ lắm.

 

Các bậc chú bác đều nhắc tới.

 

hình như là do bất đồng sâu sắc về quan điểm tư tưởng.

 

Chuyện cha , chúng cũng tiện hỏi."

 

Hứa Nam Nam thầm nghĩ, chỉ vì bất đồng tư tưởng mà náo loạn đến mức , tính tình của thế hệ đúng là ngang tàng thật.

 

Lúc , vị Chu Vân Sơn "ngang tàng" đang giường phát hỏa, cảm thấy cảnh vệ viên thật hiểu chuyện, còn dám nhận thư của Lâm gia, chẳng khác nào tát mặt lão.

 

"Được , , gì mà hỏa khí lớn thế?

 

Người chẳng , cứ nhất thiết rùm beng lên." Một phụ nữ trung niên tóc ngắn bên cạnh đút t.h.u.ố.c cho lão khuyên nhủ.

 

"Ta vui đấy, ?" Chu Vân Sơn hừ lạnh.

 

"Bà rốt cuộc là thê t.ử của ai, đang giúp phe nào hả?"

 

Chu Thị bất lực thở dài, đảo mắt một cái.

 

Bao nhiêu năm mà cái tính nết vẫn chẳng đổi.

 

"Giúp ông, ?"

 

"Vốn dĩ giúp chứ.

 

Năm xưa vì lão Lâm Trường Chinh đó mà chịu bao nhiêu khổ cực?

 

Cái tên lập trường kiên định , thấy thấy phiền lòng."

 

Cảnh vệ viên bên cạnh tính khí như pháo nổ của Chu Vân Sơn mà trong lòng chút sợ hãi.

 

hứa với , thì xong.

 

Người đó bèn từ trong tay áo rút bức thư .

 

"Báo cáo thủ trưởng, vị nữ đồng chí cùng lúc nãy còn nhờ chuyển cho ngài một bức thư.

 

À, nữ đồng chí là tới từ Nam Giang."

 

Nghe thấy là gửi thư, Chu Vân Sơn định nổi trận lôi đình, nhưng đến hai chữ "Nam Giang", lão chợt khựng : "Nam Giang?

 

Ai ở Nam Giang cơ?

 

Già , đầu óc cũng còn minh mẫn nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-438.html.]

Chu Thị bưng bát t.h.u.ố.c cũng ngẩn : "Tiểu Vu chính là Nam Giang."

 

Bên cạnh Chu Vân Sơn chỉ một Tiểu Vu duy nhất.

 

Đó là một hy sinh gần hai mươi năm .

 

Chu Vân Sơn Nhung Mã bán sinh, trải qua bao nhiêu thăng trầm chìm nổi, những chiến hữu bên cạnh đến , chính lão cũng còn nhớ rõ hết thảy.

 

trai tên Vu Hải đó, hễ nhắc tới, lão vẫn luôn ghi nhớ rõ ràng từng chút một.

 

Vu Hải giống như Chu Vân Sơn vốn xuất bần nông, trai xuất từ gia đình công nhân, dù cũng cái ăn cái mặc, học hành đôi chút.

 

Đáng lẽ cứ một bình dân bách tính thì cũng thể sống những ngày tháng bình an.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Thế nhưng trai lén lút trốn tòng quân.

 

Hài t.ử đó thông minh, chữ nghĩa, thật là phi thường.

 

Sau khi đại đội cảnh vệ của Chu Vân Sơn, những buổi công tác tư tưởng của đương sự khiến Chu Vân Sơn chê bai ngớt.

 

cũng chính nhờ hài t.ử mà Chu Vân Sơn bắt đầu học cách sách, trở thành một chút văn hóa.

 

Khi Chu Vân Sơn thăng chức, Vu Hải cũng theo đó mà đại đội trưởng đại đội cảnh vệ.

 

Chu Vân Sơn thường bảo sẽ tìm cho Vu Hải một vợ, kẻo trai ngay cả một đứa con nối dõi cũng .

 

Đó vốn chỉ là lời đùa, ai ngờ trở thành sự thật cay đắng.

 

Khói lửa đạn lạc ngợp trời, bộ chỉ huy cũng ảnh hưởng.

 

Chu Vân Sơn trọng thương, chỉ còn thoi thóp nửa thở, chính Vu Hải cõng lão chạy .

 

Người xung quanh thưa thớt dần, cuối cùng chỉ còn Vu Hải và lão.

 

Vu Hải bỏ lão trong rừng, còn bản thì nhử địch.

 

Sau lão cứu, khi tìm thì chỉ thấy thể Vu Hải b.ắ.n nát như cái sàng, nửa cái đầu cũng nổ mất.

 

"Lão Chu, chuyện qua bao nhiêu năm , ông đừng nữa." Thê t.ử Chu Vân Sơn khuyên bảo.

 

Chu Vân Sơn lúc mới sực tỉnh, gương mặt vẫn còn nóng hổi nước mắt.

 

"Tiểu Vu nếu còn sống đến giờ thì cũng là một thủ trưởng .

 

Năm xưa nên giữ nó bên , nếu đưa xuống các đoàn cơ sở thì nó thể tiểu đoàn trưởng ."

 

"Cách mạng luôn kèm với đổ m.á.u và hy sinh, chúng đều ghi nhớ công ơn của họ."

 

"Văn Tú, đôi khi chẳng dám nghĩ đến nó.

 

Trong lòng cứ thấy tiếc nuối khôn nguôi."

 

Trương Văn Tú cũng thở dài theo.

 

Năm xưa bà và Lão Chu kết hôn, Tiểu Vu cũng giữa giúp đỡ se duyên đấy thôi.

 

 

 

 

Loading...