Vợ Lưu Kiến Quân vốn mất kiên nhẫn, chỉ mong bà cho rảnh nợ.
Tiễn đến cửa, đợi khuất, nụ mặt bà mới lạnh lẽo .
“ đồng chí Trương Hà, bà đúng là tính khí thật đấy, hạng thích thế cũng nhận.” Lúc lên cầu thang, Tôn lão di ở lối .
Nghe thấy lời của Tôn lão di, vợ Lưu Kiến Quân trong lòng tức đến nghẹn lời.
Từ khi thằng Hồng Quân nhà bà gặp chuyện, hết kẻ đến kẻ khác đều xem trò .
Đặc biệt là cái mụ Tôn lão di , đây cứ luôn nịnh bợ bà, giờ còn sang giễu cợt.
Cũng xem là cái phận gì, chẳng cũng dựa nhà Tôn huyện trưởng mà sống qua ngày .
Bà giả tạo: “Người thế nào chứ, đối tượng mà Lâm bộ trưởng tìm chính là con gái bà đấy, nhà thích với cũng chẳng thiệt.” Tức giận xong câu , bà thấy hối hận, chuyện còn ngóng rõ ràng, với đàn bà .
Trong lòng bực bội vô cùng, bà mím môi lên cầu thang trong nhà.
Tôn lão di ở lối cầu thang, khuôn mặt như nuốt ruồi, mắt của Lâm bộ trưởng như ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Buổi chiều tan sở, Hứa Nam Nam đến cổng khu mỏ thấy Lý Tĩnh đang tìm Lâm Thanh Bách chuyện.
Bên cạnh, Vệ thúc lộ rõ vẻ lúng túng.
Lâm Thanh Bách nhàn nhạt mỉm , nhưng trong mắt hề ý , Lý Tĩnh gì đó cũng chỉ lặng yên .
“Con bé tuổi còn nhỏ, hiểu nỗi khổ tâm của cha .
Ngài xem, nó là con gái ruột của , thể quản nó ?
Nếu thật sự quản, thì những năm qua nó lớn lên bằng cách nào?
Năm đó nạn đói c.h.ế.t bao nhiêu , nó c.h.ế.t đói ?
Ngài đúng ?
Tiểu Lâm , ngài lớn tuổi hơn nó, bình thường cũng giúp khuyên nhủ nó thêm.”
Từ Huyện ủy , Lý Tĩnh cái danh Lâm Thanh Bách hữu dụng đến nhường nào, cũng càng kiên định quyết tâm bám víu lấy cái danh thật c.h.ặ.t.
Thế nên khi trở khu mỏ, thấy Lâm Thanh Bách ở đây, bà còn tránh né như nữa mà chủ động tiến gần bắt chuyện.
Hứa Nam Nam lạnh lùng tới: “Lâm đồng chí, về nhà thôi.”
Lâm Thanh Bách thấy giọng của cô thì mắt sáng lên, chẳng thèm để ý đến Lý Tĩnh đang dở, liền dắt xe tới.
Đợi Hứa Nam Nam vững, đó cũng bước lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-415.html.]
Nhìn hai cứ thế rời , Lý Tĩnh tức đến nỗi thốt nên lời.
Vệ Quốc Binh tới : “Đồng chí Lý Tĩnh, hai họ đang tiến triển , bà những lời đó với Lâm đồng chí, lỡ Lâm đồng chí tưởng Nam Nam thì ?” Vừa nãy ông bên cạnh mà nên lời, cái gì mà Nam Nam hiểu chuyện chứ, chuyện tưởng Nam Nam là một đứa con gái bất hiếu mất.
Lý Tĩnh liếc ông: “Đồng chí Vệ Quốc Binh, chuyện nhà , ?
chỉ sự thật thôi, đôi trẻ chung sống lâu dài thì chẳng hiểu rõ về .”
Nói xong bà xoay bỏ .
Chỉ cần Lâm bộ trưởng tỏ ý hài lòng về việc Nam Nam bất hòa với gia đình, con nhỏ chẳng lẽ vì Lâm đồng chí mà về hòa với bà ?
Trên đường , Hứa Nam Nam dùng sức nhéo eo Lâm Thanh Bách mấy cái: “Huynh với bà gì mà vẻ tâm đắc ?”
Lâm Thanh Bách kêu khẽ vài tiếng: “Ta một lời cũng , chỉ thôi.” Dẫu cũng là mẫu của Nam Nam, trong lòng đó tuy thích nhưng cũng thể biểu hiện sự chán ghét mặt ngoài.
Bằng tưởng đó cũng coi khinh Nam Nam.
“Chắc chắn là em .” Hứa Nam Nam .
Lâm Thanh Bách khẽ : “Ta ngốc, bà mặc bà , phần của .
Muội thế nào, là rõ nhất.”
Hứa Nam Nam thở dài một tiếng, xoa xoa chỗ nhéo: “Huynh thế nào, em cũng rõ .”
Lâm Thanh Bách bật thành tiếng.
Đưa xe tới cửa nhà, Lâm Thanh Bách đề nghị tuần nghỉ lễ sẽ lên tỉnh thành hẹn hò.
Lần một chuyến, cô nhóc vẻ vui.
Người đó cảm thấy hẹn hò thì nên như .
Hơn nữa đó còn định mua cho Nam Nam một bộ quần áo mới, sắp giao mùa , áo mới mặc chứ.
Lại mua thêm ít t.h.u.ố.c lá rượu ngon, chuẩn đồ đạc sẵn sàng còn đến với hai cụ chuyện đính hôn nữa.
Lâm Thanh Bách dự tính , nhưng Hứa Nam Nam bắt đầu lo lắng.
Cô hẹn với Ngụy Tiểu Đông tuần lấy đồ .
Bây giờ Ngụy Tiểu Đông vì chuyện đối tượng nên thời gian cũng còn dư dả như .