Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:51:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế nên bà mới mong tỷ về."

 

"Tiểu Linh, con với tỷ tỷ con ?"

 

Khi Hứa Linh từ văn phòng Hứa Nam Nam trở về, Lý Tĩnh chuẩn xong cơm nước.

 

Vừa dọn lên bàn, thấy Hứa Linh về, bà vội vã hỏi dồn hỏi dập.

 

"Nói , tỷ bảo giờ sống , về." Hứa Linh cầm bát đũa lên, thản nhiên ăn ngấu nghiến.

 

Giờ trong nhà bớt một miệng ăn, phần của mỗi cũng nhiều hơn đôi chút.

 

Buổi trưa ngoài bát cháo rau còn thêm một chiếc bánh bao bột đen.

 

"Phụ con còn về, vội vàng cái gì." Lý Tĩnh bước tới tét tay con bé.

 

"Vậy Lỗi T.ử và Long Ca ăn?" Hứa Linh hai họ đang ăn ngon lành bên cạnh.

 

Hứa Lỗi đập bàn cái rầm: "Ta ăn đồ nhà ngươi, ăn lương thực ở quê gửi lên, con ranh con như ngươi quản chắc?

 

Cẩn thận tống cổ ngươi về quê cày ruộng đấy."

 

"Được , , đừng cãi nữa, ăn cơm ." Lý Tĩnh vội vàng can ngăn.

 

Hứa Lỗi và Hứa Long giờ đều là những thiếu niên đang tuổi lớn, chẳng mấy năm nữa là thể .

 

Đặc biệt là Hứa Lỗi còn tiếp quản vị trí của Hứa Kiến Sinh, Lý Tĩnh dù chẳng ưa gì hai đứa cháu nhưng cũng dám đắc tội.

 

Bà và lão Hứa con trai, việc còn trông cậy hai đứa nó.

 

Nghĩ thì nhưng lòng bà thấy uất nghẹn khôn cùng.

 

Sao bà sinh cả ba đứa đều là vịt giời cơ chứ.

 

Nếu một mụn con trai, giờ chịu cái loại khí .

 

Càng nghĩ càng bực, bà Hứa Linh cũng thấy thuận mắt: "Con với tỷ tỷ thế nào mà nó chịu về?"

 

Hứa Linh c.ắ.n đầu đũa, đôi mắt thoáng qua một tia sắc lạnh, cúi mặt đáp: "Thì cứ đúng như lời mẫu dặn mà thôi."

 

Nghe , Lý Tĩnh sôi m.á.u trong lòng.

 

Quả nhiên nuôi hạng sói mắt trắng, đủ lông đủ cánh là bay sang nhà khác hưởng phúc, còn khiến cái nhà nông nỗi , lúc gia đình gặp chuyện chẳng thèm tay giúp đỡ lấy một .

 

từng thấy đứa trẻ nào vô lương tâm đến thế.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lát , Hứa Kiến Sinh cũng về tới.

 

Thấy hai đứa cháu ăn no học, còn Tiểu Linh vẫn bên bàn bát đũa trống , ông sa sầm mặt đập bàn: "Bà cái gì , trẻ con ăn thì cứ để nó ăn, quản thúc con bé đến mức ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-413.html.]

 

Lý Tĩnh lật đật lấy bát đũa cho chồng, : "Chẳng là vì đợi ông về .

 

Con nhà khó quản, nhưng con nhà thì kiểu gì cũng dạy bảo.

 

Trước đây Nam Nam và Tiểu Mãn là do chúng lơ là giáo huấn, giờ mới thành cái loại bảo nổi đấy thôi."

 

"Thôi !" Hứa Kiến Sinh bà nhắc đến chuyện đó là thấy phiền lòng.

 

Sao đến nước mà bà vẫn tỉnh ngộ?

 

Đệ ông đ.á.n.h bà một trận tơi bời, mà bà vẫn coi trọng con gái ?

 

"Hai đứa trẻ đó hạng vô lương tâm, nếu thì cả mỏ than ai nấy đều yêu quý Nam Nam ?

 

Nếu bà thực lòng cải thiện quan hệ với nó, thì hãy đối đãi chân thành, thời gian trôi qua, đến đá cũng mòn.

 

Đừng một mặt mong nó về, mặt khác rẻ rúng .

 

Còn Tiểu Linh nữa, đói cứ việc ăn, cần đợi ." Hứa Kiến Sinh dĩ nhiên chẳng còn mặt mũi nào mà vác mặt đến Hứa Nam Nam, nhưng nếu Lý Tĩnh thực tâm sửa đổi gần gũi con gái, ông nhất định sẽ ủng hộ.

 

" ." Lý Tĩnh ngoài miệng cho qua chuyện, nhưng trong lòng chẳng hề để tâm.

 

thấu , con cái nhà ai cũng chẳng trông cậy , con chỉ thể dựa chính thôi.

 

Trước đây còn tưởng dựa phụ mẫu ruột thịt, kết quả là họ phủi m.ô.n.g thẳng.

 

Cháu trai cháu gái, con gái đến phụ mẫu đều chẳng nhờ vả gì, phu quân thì suốt ngày chì chiết, bà dựa thì dựa ai?

 

Đợi Hứa Kiến Sinh , đám trẻ cũng học cả, Lý Tĩnh mới một bộ đồ tương đối chỉnh tề, chải chuốt mái tóc mượt mà, cầm phiếu công nghiệp mà Hứa Kiến Sinh đưa cho để ngoài.

 

"Trương Hà đồng chí, tìm."

 

Trong đại viện Huyện ủy, tiếng bảo vệ vang lên dõng dạc.

 

Đây là nơi ở của gia quyến cán bộ, ngoài tùy tiện .

 

Nếu đến thăm, họ từ ngoài sân gọi .

 

Trương Hà là vợ của Lưu Kiến Quân.

 

Nghe tiếng gọi, bà bước một cái, thấy là Lý Tĩnh thì lập tức ngoắt trong.

 

"Ơ kìa, thông gia!" Lý Tĩnh thống thiết gọi với theo.

 

Nghe thấy giọng , da đầu Trương Hà bắt đầu tê dại. Đây là gì đây, còn bám riết lấy nhà họ ? Đang định giả vờ như quen , bên vợ của Cao cục trưởng cũng đang bưng chậu xuống giặt đồ, thấy bộ dạng của vợ Lưu Kiến Quân, bèn hỏi: “Có khách đến chơi ?”

 

 

 

 

Loading...