Hứa Nam Nam vốn dĩ còn đang đắn đo nên chuyện công tác với Lâm Thanh Bách , kết quả là buổi chiều hôm đó Lâm Thanh Bách tới.
Trên đường gặp Lâm Thanh Tùng, nàng cũng ngại hỏi.
Ngược , Lâm Thanh Tùng căng thẳng một câu: "Đại ca xa ."
Thực đến tận bây giờ, đối với chuyện của Hứa Hồng, Lâm Thanh Tùng vẫn bản là đúng sai.
lời của Hứa Nam Nam cảnh tỉnh đó, những cách đây của đó quả thực là quá hoang đường.
Trước y vốn chẳng khái niệm gì về việc giữ cách, cứ nghĩ mang ý đồ xa thì gần với nữ đồng chí cũng chẳng .
chuyện của Hứa Hồng ...
y thầm nghĩ, nếu thể giống như đại ca, lẽ khác bám lấy y cũng chẳng dễ dàng gì.
Những việc đây y cho là quan trọng, giờ đây dường như đều trở nên hệ trọng vô cùng.
"Vu cán sự, chuyện của Hứa Hồng, tìm gã thanh niên đó, bằng lòng chịu trách nhiệm cưới Hứa Hồng.
Ta chuyện chút vô sỉ, nhưng cũng hết cách .
Hôm qua hỏi Hứa Hồng, ả chịu.
Bảo là nếu chịu cưới ả, thì ả vẫn cứ chờ Lưu Hồng Quân...
Bất luận thế nào, chuyện của Hứa Hồng, đương sự đừng ghi hận đại ca .
Ta là , chắc chắn sẽ che chở cho .
Có trách thì cứ trách , đừng oán đại ca .
Đại ca từ nhỏ chịu ít khổ cực, đến tuổi khó khăn lắm mới tìm đối tượng, đừng vì chuyện của mà hỏng cả nhân duyên."
Hứa Nam Nam nhớ đến Lâm Thanh Bách, trong lòng cũng thấy chua xót khôn nguôi: "Đợi đại ca ngươi về thì bảo với là công tác ."
Lúc lên xe lửa, tâm trạng Hứa Nam Nam mới khá khẩm hơn đôi chút.
Nàng thành phố Đông Dương ngay mà bắt chuyến xe trực chỉ hướng Tây Bắc.
Tiết trời Tây Bắc cũng nóng nực, nhưng so với Nam Giang thì phần dễ chịu hơn.
Xuống xe lửa, Hứa Nam Nam hỏi thăm đường xá, đường tình cờ gặp bà con lối xóm thành mua đồ, nàng nhờ một chuyến xe thuận đường, cuối cùng cũng đến nông trường Tây Bắc một cách thuận lợi.
Hứa Nam Nam lời cảm ơn, từ trong túi lấy hai cân bột mì trắng thượng hạng: "Hôm nay thực sự cảm ơn các vị nhiều."
Người đ.á.n.h xe là Đại đội trưởng trong thôn, một hán t.ử Tây Bắc chất phác.
Người đó còn kịp lên tiếng, thê t.ử cùng hớn hở đón lấy, nhiệt tình : "Đại t.ử, gì mà cảm ơn, đều là tiện đường cả mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-402.html.]
Đêm nay chỗ ở ?
Quanh đây chẳng chỗ nào trọ , nếu chỗ thì cứ đến thôn Hạ Loan phía , tìm nhà Đội trưởng là .
Nhà chẳng gì khác, chứ chỗ ngủ thì vẫn luôn sẵn sàng."
Hứa Nam Nam cũng chính là ý .
Nơi đất khách quê , trong thành phố, đúng là cần tìm một chỗ dừng chân.
Nàng đáp: "Vậy thì quá, xin đa tạ đại ca đại tẩu ."
Đợi , Hứa Nam Nam tìm một chỗ vắng vẻ, mua ít bột ngô và bột ngũ cốc, ngoài còn chuẩn thêm mười cân mì sợi, khoác lưng về phía nông trường.
Cổng nông trường vẫn binh đoàn địa phương canh gác, thấy nàng mang theo đồ đạc tới, một nghiêm giọng hỏi: "Người tìm ai?"
Hứa Nam Nam xòa: "Hai vị đồng chí, đây là nông trường Tây Bắc ạ?
từ nơi khác tới đây chút việc, chẳng là đồng hương nhờ mang ít đồ tới đây."
Nói đoạn, nàng lấy từ bên trong mấy quả trứng luộc, dúi tay hai họ.
Tầm mà đưa thứ khác dễ từ chối, duy chỉ lương thực là cách nào khước từ .
Đặc biệt còn là loại trứng gà bổ dưỡng thế .
Mấy vốn định nghiêm ngặt một chút, giờ cũng thấy ngại mà nỡ ngăn cản nữa.
Biết Hứa Nam Nam là đến đưa đồ giúp khác, khi hỏi rõ tên tuổi, một trong tìm quản sự.
Chẳng bao lâu , một đàn ông trung niên bước tới, khi hỏi rõ ngọn ngành liền đ.á.n.h mắt Hứa Nam Nam: "Tìm Lão Hạ ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hứa Nam Nam cách xưng hô chắc quan hệ khá với Hạ lão sư.
Nàng gật đầu: " khác mang ít đồ tới cho đó.
Gặp một lát ngay."
"Dạo tìm Lão Hạ cũng ít nhỉ." Người đó lầm bầm một câu: "Đi theo ."
Hứa Nam Nam theo phía , nhân tiện bắt chuyện mới đây là Khâu chủ nhiệm ở trong nông trường, chuyên quản lý việc phân phối công việc cho .
Hai tới một dãy nhà gỗ mới dừng : "Lão Hạ, tới thăm ông ."
"Đang dùng bữa đấy, đương sự đến thật khéo, đúng lúc cơm nước." Khâu chủ nhiệm .