Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-01-17 07:58:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe chúng nhắc đến Lâm Thanh Bách, tim Hứa Nam Nam khẽ nhịp.

 

Chẳng rõ vì cớ gì, kể từ về quê đó, khi trở nàng cứ cảm thấy giữa và Lâm ca gì đó khang khác.

 

Hôm nay Lâm ca đến đón, nàng chẳng gì, thành suốt quãng đường về nhà, hai cứ thế im lặng, thốt lấy một lời.

 

Nàng đáp lấy lệ: "Phải đợi đến cuối tuần , bình thường bận rộn lắm."

 

"Vâng ạ." Hai đứa trẻ đồng thanh đáp một tiếng mới chìm sâu giấc ngủ.

 

Lòng Hứa Nam Nam chút rối bời, nàng đưa tay vò mạnh mặt , đoạn dứt khoát lên Taobao tìm kiếm các vị d.ư.ợ.c liệu thảo mộc.

 

Sáng sớm hôm , ăn cơm xong, Hứa Nam Nam thẳng bến xe để đến thành phố An Nam.

 

Dẫu cũng là tỉnh lỵ, so với huyện Nam Giang, đường phố An Nam trông rực rỡ sắc màu hơn hẳn.

 

Phụ nữ nơi đây đa phần diện váy Braggie, giày vải trắng hoặc giày da nhỏ thoáng khí.

 

Sau khi tìm nhà khách để nghỉ chân và một bộ quần áo sạch sẽ, nàng thẳng tới bách hóa quốc doanh.

 

Dược liệu thì thể mua Taobao, nàng cần lặn lội về nông thôn thu gom của bà con nữa.

 

Tuy nhiên, nàng định bụng mua ít vải vóc loại để may đồ mùa hè cho Gia Gia và Bà Nội, cả Thạch Đầu, Mộc Đầu cùng Tiểu Mãn mỗi cũng một bộ.

 

Sẵn tiện chuyến , nàng quyết định giải quyết luôn.

 

Cửa hàng bách hóa quốc doanh ở An Nam so với Thượng Hải thì nhỏ hơn nhiều.

 

Ngay cả quầy bán vải cũng khiêm tốn, lấy một bộ quần áo may sẵn, chỉ ít sấp vải bày biện bên cạnh.

 

Hứa Nam Nam ngắm hồi lâu, cuối cùng chấm một xấp vải cotton màu nâu.

 

Thời tuy vải cotton quá thịnh hành, nhưng chất liệu thấm hút mồ hôi , màu sắc nhã nhặn, thích hợp để may áo mùa hè cho ông bà.

 

"Cắt cho một trượng." Hứa Nam Nam lấy phiếu vải và tiền .

 

Nhân viên bán hàng vội vàng lấy xấp vải tới, giúp nàng đo đạc kích thước.

 

"Loại vải quả là tệ, lấy cho hai trượng." Một giọng đột nhiên vang lên bên cạnh.

 

Hứa Nam Nam ngoái đầu , thấy một phụ nữ trung niên mặc quân phục.

 

Dù thời tiết nóng nực nhưng bà vẫn chỉnh tề trong bộ quân phục dài tay.

 

Tuy nhiên, ngay cả bộ quân phục đầy khí chất hùng cũng giấu nét kiều diễm của bà.

 

Bà đang đưa tay sờ thử mặt vải, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng.

 

Nhân viên bán hàng dùng thước đo , vải chỉ còn đúng hai trượng.

 

Người đó hai , khó xử : "Chỉ còn hai trượng, đủ chia cho cả hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-349.html.]

 

Hai xem tính thế nào?"

 

Hứa Nam Nam khỏi cạn lời.

 

Rõ ràng là nàng đến , cứ thế cắt cho nàng một trượng là xong ?

 

Chuyện đến vốn dĩ hiển nhiên, mà cứ đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho khách hàng.

 

Có cần thiết như , chẳng qua là vì thấy đối phương mặc quân phục đó thôi.

 

Hứa Nam Nam nghĩ thầm, nếu vị dì hiểu chuyện thì ít nhất cũng đạo lý đến .

 

Kết quả là đó cứ lặng thinh, mỉm nàng.

 

Đây là định dùng kế "đưa tay đ.á.n.h mặt " ?

 

Ai mở miệng thì đó nhường bước, bằng sẽ coi là bất lịch sự.

 

"Lấy cho một trượng, Gia Gia và Bà Nội thích chất vải ." Hứa Nam Nam thẳng thắn .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nàng vốn thích những chuyện lắt léo quanh co.

 

"Cô bé , dùng phiếu vải quân dụng đổi cho ngươi ?

 

Nhà hai vị trưởng bối xa cùng , mang theo quần áo phù hợp, đang cần gấp để mặc." Người phụ nữ mặc quân phục đề nghị.

 

Nhân viên bán hàng thấy phiếu vải quân dụng, mắt liền sáng rực lên phụ nữ đó, rõ ràng là ăn với bà hơn.

 

Hứa Nam Nam cảm thấy bực bội.

 

Nếu ngay từ đầu phụ nữ thẳng như , nàng ít nhiều cũng sẽ nhường, dù ai mà chẳng lúc khó khăn.

 

Thế nhưng cái dáng vẻ ban nãy của vị dì rõ ràng là thành thật cho lắm, cứ đợi nàng lên tiếng mới điều .

 

Đây là xem nàng hiền lành dễ thương lượng chăng?

 

Hứa Nam Nam cũng tỏ vẻ khó xử: "Dì , một trượng chỉ đủ may hai bộ đồ thôi, cũng là mua cho già trong nhà.

 

Hai mỗi một trượng, chẳng ?

 

Gia Gia và Bà Nội quanh năm suốt tháng mới một bộ quần áo mới, thể để họ thất vọng ."

 

Nghe Hứa Nam Nam , phụ nữ khẽ nhíu mày, đó mím môi nhạt: "Vậy ."

 

Nhân viên bán hàng thấy hai thỏa thuận xong, vội vàng chia đôi xấp vải.

 

Hứa Nam Nam trả phiếu vải, cầm lấy món đồ của rời .

 

 

 

 

Loading...