Hứa Nam Nam thấy con , tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn lên: "Huynh lấy nhiều phiếu lương thực thế?" Trời đất, một tháng họ cũng chỉ ba mươi cân phiếu, dù nhịn ăn nhịn uống thì cũng tích cóp ba tháng mới đủ tám mươi cân chứ.
"Là nhà lo liệu cho đấy.
Nhà hai tỷ tỷ và một đều việc trong cơ quan nhà nước, khẩu phần lương thực cung ứng.
Lần để ủng hộ , họ thắt lưng buộc bụng đem bộ tích trữ trong tháng hết.
Cả nhà đang nhịn ăn nhịn mặc để chi viện cho đấy."
"..."
Liễu đại tỷ xong hạ thấp giọng: "Thế vẫn đủ , còn cái cô Hứa Mai T.ử nữa..." Đại tỷ nháy mắt một cái, dường như đang phân vân nên , vì dù cô cũng chút quan hệ họ hàng với Nam Nam.
Hứa Nam Nam nảy sinh tính hiếu kỳ: "Cô ạ?
Liễu đại tỷ, tỷ cứ ."
"Cô cũng giúp gom phiếu lương thực tới, cũng hơn hai mươi cân.
Haiz, xem cô gái nhỏ mưu cầu điều gì chứ, quan hệ hai bên còn xác định mà vội vàng xun xoe như thế , sẽ nữa."
Lương thực là thứ quý giá nhường nào, nhà nào nhà nấy đều coi như mạng sống, mà đem cung phụng cho một nam t.ử như .
Nếu là nam nhân của thì đành, đằng quan hệ vẫn còn mập mờ.
Lúc tại Hứa Gia, cũng đang vì chuyện phiếu lương thực mà xảy tranh cãi nảy lửa.
Nguồn cơn cũng bắt nguồn từ Hứa Mai Tử.
Vì ủng hộ Ngô Kiếm thăng tiến, cô giúp gom góp phiếu lương thực.
Bản cô nhịn ăn nhịn mặc lấy năm cân phiếu, đem bộ phiếu công nghiệp và phiếu vải tích góp đổi lấy phiếu lương thực.
Hứa Hồng vốn nhắm đống phiếu của cô từ lâu.
Dù quần áo mới của Hứa Hồng thiếu, nhưng từ khi quen Lâm Thanh Tùng, cô luôn cảm thấy trang phục đây đủ lộng lẫy, giày dép cũng chẳng xứng tầm.
Cô lấy phiếu vải để may váy Bragi, nhất là mua thêm một đôi giày da nhỏ.
Cô thấy mấy nữ nhân viên ở Ủy ban mỏ mặc váy Bragi, trông kiêu sa vô cùng.
Thế nhưng Hứa Mai T.ử dù thế nào cũng nhất quyết đưa.
Hứa Hồng thừa Hứa Mai T.ử là hạng thấy lợi lộc thì buông tay, dù hứa hẹn sẽ đề điểm cho cô , Hứa Mai T.ử cũng chẳng lay chuyển.
Cực chẳng , Hứa Hồng đành dùng phiếu lương thực để đổi.
Cô chỗ Lý Tĩnh cất phiếu lương thực, liền lén lấy mười lăm cân đem đổi.
Đến khi Lý Tĩnh phát hiện thì phiếu đó Ngô Kiếm đem quyên góp mất .
Lý Tĩnh tức đến mức suýt chút nữa thì thổ huyết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-321.html.]
Nếu phiếu đó do Hứa Kiến Sinh quyên góp thì mụ còn thấy an ủi đôi chút, vì dù cũng mang danh tiếng cho chồng và bản .
giờ đem dâng cho kẻ khác, mụ chẳng xơ múi gì.
Mười lăm cân phiếu lương thực, đủ cho cả nhà ăn bao nhiêu ngày cơ chứ.
Mọi chi tiêu dự tính ban đầu giờ đây bỗng chốc trở nên eo hẹp.
Mụ chẳng đến cuối tháng xoay xở thế nào.
Chuyện mụ chẳng dám hé răng với Hứa Kiến Sinh, cũng chẳng dám mắng mỏ Hứa Hồng – sắp một bước lên mây trở thành phượng hoàng, chỉ đành trút giận lên đầu Hứa Mai T.ử mà mắng nhiếc thậm tệ.
Hứa Mai T.ử cúi gầm mặt, coi như tai ngơ mắt điếc.
Lý Tĩnh tức đến mức vững, chỉ tay trán cô mà quát: "Ngươi thiếu nam nhân là sống nổi hả?
Đem đồ đạc trong nhà dâng cho , ngươi ngu quá ?"
Lúc Hứa Mai T.ử mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo mụ: "Đại bá nương, thiếu nam nhân thì sống chắc?
Dù cũng giúp , còn thì ?
Không Đại bá , lấy gì mà ăn, lấy gì mà uống?"
"Ngươi...
ngươi...
đúng là đồ ám quẻ mà." Lý Tĩnh tức đến phát .
"Năm xưa đối xử với ngươi thế nào, giờ ngươi đối xử với như ?
Lương tâm của ngươi ch.ó tha ?"
Hứa Mai T.ử vô cảm đáp: " học, cho, chẳng là để đem lương và phiếu lương thực về cho ?
Sự chân tình của dành cho thế nào, chính tự hiểu rõ nhất.
Hôm nay còn đây chuyện với , đó là nể mặt Hồng Hồng tỷ đấy."
Hứa Hồng bên cạnh hất mặt lên đầy vẻ đắc ý, gương mặt rạng rỡ hẳn lên.
"Thật là tạo nghiệp mà, tạo nghiệp mà!"
Lý Tĩnh bệt giường lóc t.h.ả.m thiết.
Hứa Lỗi và Hứa Long , chẳng thèm bận tâm, cứ tự nhiên xuống bếp lấy đồ ăn.
Trưa tan , Hứa Nam Nam liền ghé qua khu ký túc xá tìm Hứa Linh.