Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-01-17 01:44:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi giữ nhà, hai cũng tuyệt nhiên thư thêm nào nữa, cũng bởi đời nghĩ là kẻ cậy ơn báo đáp.

 

cũng ở tuổi xế chiều, sống thế nào cũng .

 

giờ đây thêm hai đứa tôn nữ, tâm tư nảy sinh nhiều nỗi lo âu.

 

Gia Gia suy ngẫm một lát: "Cứ đợi thêm chút nữa xem , dịp Tết bà hãy một bức thư cho vị thủ trưởng đó, rằng chúng nhận hai đứa cháu gái.

 

Nếu còn nhớ đến Hải Tử, ắt sẽ lòng chiếu cố.

 

Bằng , chúng bao nhiêu cũng vô dụng thôi."

 

Bà Nội thở dài gật đầu tán thành.

 

Sáng hôm khi Hứa Nam Nam thức dậy, nàng cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều.

 

Bà Nội khuyên nàng nên xin nghỉ một ngày nhưng nàng đồng ý.

 

Hiện tại đang là thời điểm bình chọn công nhân tiên tiến, trong văn phòng đều đang nàng.

 

Dù nàng trúng tuyển thì thái độ việc vẫn chuẩn chỉnh, nếu sẽ lời tiếng .

 

Bà Nội nấu trứng gà cho nàng, Hứa Nam Nam nghĩ ngợi một lát quyết định ăn ở nhà mới .

 

Thời buổi ai nấy đều thắt lưng buộc bụng, nàng mà cầm quả trứng gà ăn đường thì quá sức gây chú ý, dễ chuốc lấy phiền phức.

 

Đang ăn, nàng chợt phát hiện Tiểu Mãn lén lút nhét quả trứng túi áo chứ hề ăn.

 

Con bé chỉ vội vàng húp bát cháo, ăn thêm một miếng màn thầu bột thô tất tả chạy .

 

Hứa Nam Nam cũng vội vàng uống cạn bát cháo, vọng trong với hai lão nhân: "Con đây ạ!"

 

"Đi đường cẩn thận nhé con." Bà Nội từ trong bếp ló đầu dặn dò.

 

Hứa Nam Nam bước ngoài lên tiếng đáp lời.

 

Chạy vài bước, nàng thấy bóng dáng Tiểu Mãn đang tung tăng phía .

 

"Tiểu Mãn!" Hứa Nam Nam đuổi theo.

 

Tiểu Mãn đầu : "Tỷ tỷ, chuyện gì ạ?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Sao lúc nãy ăn trứng gà?" Hứa Nam Nam mỉm hỏi.

 

Bình thường Tiểu Mãn đều ăn ở nhà, vì nàng từng dặn rằng thứ mang ngoài dễ khiến đỏ mắt đố kỵ.

 

Tiểu Mãn vốn hiểu chuyện, bao giờ ăn vụng bên ngoài.

 

Nghe Hứa Nam Nam hỏi, Tiểu Mãn c.ắ.n môi ngập ngừng: "Tỷ tỷ...

 

mang cho Ngũ Nha...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-320.html.]

, là Tiểu Linh ạ." Tỷ tỷ cho gọi là Ngũ Nha nữa, mà gọi là Tiểu Linh.

 

"Sao với , cứ lén lén lút lút cứ tưởng..." Tưởng đứa nhỏ yêu sớm chứ.

 

Cũng chẳng trách , thời đại mười tám tuổi thể thành , thì mười một tuổi rung động cũng chẳng chuyện lạ gì.

 

Hứa Nam Nam còn đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung thì Tiểu Mãn : "Tỷ tỷ, Tiểu Linh cho .

 

Muội cứng đầu lắm, đồ cho đều chịu nhận."

 

Hứa Nam Nam ngờ Tiểu Linh trở nên như , tìm gặp con bé vẫn còn học, đưa kẹo cho cũng vẫn ăn mà.

 

"Bây giờ Tiểu Linh ngày nào cũng bỏ đói.

 

Mẹ...

 

mụ Lý Tĩnh đồ gì ngon cũng đều dồn hết cho Đại Nha tỷ, nuôi Đại Nha tỷ cho trắng trẻo mập mạp để sang năm còn gả .

 

Lương thực ở thôn vẫn chuyển lên, gạo trong nhà chắt chiu từng chút một.

 

Khẩu phần của Tiểu Linh chẳng còn như nữa." Tiểu Mãn đến đây mà chực .

 

Trước đây khi nàng và tỷ tỷ còn ở quê, nàng vẫn luôn thầm ngưỡng mộ Tiểu Linh thành phố cùng cha , chịu cảnh Bà Nội và thím mắng c.h.ử.i.

 

giờ mới , Tiểu Linh sống ở đó cũng chẳng sung sướng gì.

 

Nàng và tỷ tỷ ở quê dù khổ nhưng ít còn , còn Tiểu Linh ở căn nhà đó, ai thực lòng xót thương con bé ?

 

Hứa Nam Nam đến đây, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t .

 

Lý Tĩnh định cái trò gì , nô tính trong mụ chăng quá nặng nề ?

 

Dẫu cho Hứa Hồng tìm mối lái là nhà quan chức huyện thì liên quan gì đến mụ chứ?

 

Sao mụ vội vàng quỳ l.i.ế.m như ?

 

Còn Hứa Kiến Sinh nữa, lão đưa Tiểu Linh học, cứ tưởng lão ăn năn, còn một đứa con gái, giờ xem vẫn là hạng mặc kệ sự đời, việc lớn việc nhỏ đều chẳng thèm ngó ngàng.

 

"Tiểu Linh cứ nhịn đói thế cũng , chỉ cần c.h.ế.t đói là ." Tiểu Linh khi câu đó, dáng vẻ của con bé khiến Tiểu Mãn thấy sợ hãi.

 

Hứa Nam Nam xoa đầu : "Không , sẽ để Tiểu Linh nhịn đói.

 

Lát nữa sẽ tìm con bé, đưa nó tới nhà ăn khu mỏ dùng bữa."

 

Vì đầu vẫn còn choáng váng nên buổi sáng việc Hứa Nam Nam chẳng mấy tập trung.

 

Vừa Liễu đại tỷ nhắc đến việc quyên góp phiếu lương thực, Hứa Nam Nam liền lấy một cân phiếu nộp .

 

Liễu đại tỷ chép miệng: "Nghe Ngô Kiếm nộp tới hơn tám mươi cân đấy."

 

 

 

 

Loading...