Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-01-17 01:44:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng thực sự rằng t.h.u.ố.c, thật sự t.h.u.ố.c mà.

 

Cũng chẳng tiêm t.h.u.ố.c gì nên nàng dám uống thêm t.h.u.ố.c khác, đành cứ thế bẹp giường bệnh.

 

“Đinh đinh đinh!”

 

Tiếng của Vượng Vượng vang lên, Hứa Nam Nam buồn bực nhắm mắt , đầu óc cuồng, nàng lúc thật sự chẳng ăn gì cả.

 

Nhìn qua, hóa quen.

 

【Lão Cổ Điển】: “Có bán một miếng Phỉ Thúy Ngọc Phật cho ?”

 

Hứa Nam Nam đáp: “Chẳng tên Lão Nhị do giới thiệu tới đó ?”

 

【Lão Cổ Điển】: “Giá bao nhiêu?”

 

“Tám mươi tám vạn.”

 

【Lão Cổ Điển】: “ là thế thật !”

 

“Sao ?” Hứa Nam Nam thắc mắc, chẳng lẽ nàng bán đắt quá, đó đến đòi công đạo cho bạn : “Giá là do đương sự tự đưa đấy!” Hứa Nam Nam gửi kèm một biểu tượng phẫn nộ.

 

【Lão Cổ Điển】: ...

 

Còn miếng nào nữa , để cho một miếng với.

 

“...”

 

Hứa Nam Nam nhận dường như hiểu điều gì đó, nàng bán đắt, mà là bán hớ .

 

Hớ bao nhiêu?

 

Hứa Nam Nam khái niệm.

 

Đời nàng từng đụng món đồ xa xỉ nào.

 

Nếu là vàng bạc thì nàng còn ước chừng giá, chứ cái thứ Phỉ Thúy thì thứ cho nàng, nàng mù tịt.

 

nàng Lão Cổ Điển thiếu tiền, cứ việc đó mỗi mua đồ vài vạn, chục vạn mà chẳng sợ hàng giả là họ chẳng coi tiền gì.

 

Giờ đây vì một mặt dây chuyền Phỉ Thúy tám mươi tám vạn mà tìm đến nàng, thì chắc chắn là miếng ngọc đó nàng lỗ nặng, còn đối phương thì hời to .

 

Hứa Nam Nam bắt đầu thấy đau đầu.

 

“Người thật , lỗ bao nhiêu .

 

Yên tâm, hứa sẽ đòi nợ , chỉ lỗ bao nhiêu thôi.

 

Nếu còn mua đồ cổ từ tay thì hãy thật lòng .”

 

Nàng gửi một biểu tượng nổi giận.

 

…………

 

Rất nhanh đó, trong phòng bệnh phát một tiếng gào Kinh Thiên động địa.

 

Tiếng thê lương t.h.ả.m thiết vô cùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-317.html.]

Tiếng khiến mà lạnh cả sống lưng.

 

Cô y tá nhỏ hớt hải chạy xem, thấy giường bệnh, tiểu cô nương tiêm m.ô.n.g xong đang sấp mà t.h.ả.m thiết.

 

Lâm Thanh Bách đang đến bệnh viện thăm chiến sĩ trong bộ thương.

 

Nghe thấy tiếng , đó cau mày, vốn định xuống cầu thang nhưng rẽ ngang về phía phòng bệnh.

 

Đi tới cửa, thấy cô y tá đang quở trách giường: “Đồng chí , cũng bệnh gì nặng, chỉ là tiêm một mũi thôi, đáng để như thế ?

 

Người ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác lắm.

 

Ai tưởng qua đời chứ.”

 

Vừa ở ngoài họ thấy tiếng , còn tưởng nhà ai bệnh nhân qua khỏi, nhà đang tang, thật là dọa c.h.ế.t mà.

 

Ai cũng dạo ca chấn thương nặng nào, một đang yên đang lành mà mất trong bệnh viện thì còn thể thống gì nữa, nhà bệnh nhân chẳng dỡ tung cái bệnh viện lên chứ.

 

Hứa Nam Nam uỷ khuất dụi mũi.

 

Hai triệu của nàng...

 

Hu hu...

 

Lâm Thanh Bách nhẹ nhàng gõ cửa phòng bệnh bước .

 

Mọi trong phòng đều về phía đó.

 

Hứa Nam Nam cũng ngẩng đầu , đôi mắt còn vương lệ, trông đáng thương vô cùng.

 

Rồi nàng ngạc nhiên: “Đồng chí Lâm?”

 

Lâm Thanh Bách tới : “Sao , đổ bệnh , hôm qua chẳng vẫn đó ?” Đôi lông mày của đó khẽ nhíu .

 

“Cháu cũng nữa.” Hứa Nam Nam buồn bực đáp, chẳng lẽ bảo xe đạp một mà đổ bệnh, thế thì mất mặt quá, nàng là Lâm yếu đào tơ liễu.

 

Mà cái mắt trái đúng là Lâm .

 

Y tá thấy Lâm Thanh Bách đến, cũng tiện trách mắng bệnh nhân mặt nhà nữa, bèn dặn dò: “Đừng gào thét nữa nhé, phiền bệnh nhân khác là .”

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lâm Thanh Bách : “Cổ mới ốm, khỏe, mong cô thông cảm cho một chút.” Người đó diện mạo cương nghị, lúc chuyện hòa nhã thế trông thật hiếm thấy.

 

Cô y tá thêm gì nữa, xoay ngoài.

 

Các bệnh nhân bên cạnh cũng sang nữa, ai nấy tự ngủ phần .

 

Chỉ một bà Thẩm T.ử gầy gò vàng vọt là thi thoảng liếc Hứa Nam Nam một cái.

 

Lâm Thanh Bách bà Thẩm một cái, bà liền vờ như thấy gì, mắt dán lên trần nhà.

 

“Thấy khỏe ở ?” Lâm Thanh Bách mỉm tới, quan sát Hứa Nam Nam một lượt.

 

Mông Hứa Nam Nam vẫn còn đau, mặt một nam đồng chí thế nàng thấy thật ngượng ngùng: “Chỉ là phát sốt thôi, tiêm xong là ạ.”

 

Lâm Thanh Bách thấy mặt nàng trắng bệch chút huyết sắc, đưa tay sờ trán nàng, đúng là vẫn còn nóng quá.

 

 

 

 

Loading...