Mọi trong phòng thu mua thấy đều về phía đó.
Liễu Đại Tỷ hỏi: "Lão Tiêu, chuyện gì thế?"
Thấy hỏi, Lão Tiêu như vớ nơi trút giận, hận thể đem hết những bất mãn trong lòng xả sạch sành sanh: "Cái đám khốn kiếp bên Công đoàn , chúng đang lấy nhân tình của chúng để kéo phiếu đấy.
Mẹ nó chứ, cái trò gì , bảo là trong mỏ một gia đình công nhân gặp khó khăn nên tổ chức quyên góp.
Mỗi công nhân ít nhất quyên một cân lương phiếu, cán bộ quyên năm cân.
Lưu Đại Tỷ bên Công đoàn còn ép quyên hẳn mười cân kìa.
Ngay cả Lý khoáng trưởng và Cao khoáng trưởng cũng quyên ít."
Hả?
Mọi thảy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cái thời buổi , lương thực chính là mạng sống.
Công nhân trong mỏ, dù cả hai vợ chồng cùng thì gia cảnh cũng chẳng mấy dư dả.
Con trẻ ăn nhiều, thể để chúng nhịn đói , tốn kém lương thực lắm chứ bộ.
Rồi còn già ở quê nữa, họ đều rõ nhiều trong mỏ vốn là tuyển từ các làng xã lân cận.
Nếu thì huyện Nam Giang đào lắm đến khai mỏ như .
Người từ quê lên, ai mà chẳng gửi tiền lương về phụ cấp gia đình.
Công đoàn rốt cuộc đang cái trò gì thế ?
Hứa Nam Nam cũng ngơ ngác hỏi: "Lão Tiêu, quyên góp nhiều lương phiếu như thì định đưa cho ai?"
"Bảo là đưa cho những cần giúp đỡ, lương phiếu sẽ do Công đoàn bảo quản, nhà ai khó khăn thì đưa cho nhà đó."
Lại nhảm !
Giờ nhà ai mà chẳng thiếu lương thực?
Đưa cho nhà thì nhà tính ?
Người quyên góp một cân lên, đến lúc chia thì một cân chẳng thấm thía cả.
Hứa Nam Nam dù là thích lo chuyện bao đồng thì lúc cũng điều gì đó .
“Cái là chủ ý của ai thế?”
“Còn ai đây nữa, chẳng là vị đồng chí Ngô Kiếm năng nổ nhất công đoàn đó , là ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu phần t.ử tích cực đấy.
Mấy ngày nay nhảy nhót hăng hái lắm, đến Hội trưởng Lưu cũng ép nổi họ.
Cứ hễ ý là đó xuống mỏ công tác tư tưởng cho công nhân tuyến đầu.
Công nhân bảo chỉ cần bỏ một cân phiếu lương thực là thể tìm công đoàn đòi lương, thế là nghiến răng nghiến lợi mà nộp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-316.html.]
Công nhân nộp , đám cán bộ còn thể nộp ?”
Trưởng khoa Tiêu phẫn uất .
Mấy lắc đầu thở dài, sang Hứa Nam Nam: “Nam Nam , chúng vội kéo phiếu, cứ thuận theo tự nhiên thôi, cháu đừng chuyện dại dột đấy nhé.”
Hứa Nam Nam gật đầu, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, vững mà lảo đảo một cái.
Chị Liễu nhanh tay đỡ lấy nàng: “Sao mà nóng hầm hập thế , phát sốt ?” Chị đưa tay sờ trán Hứa Nam Nam.
“ là phát sốt thật .”
Mọi cũng chẳng còn tâm trí mà quản chuyện nữa, Trưởng khoa Tiêu vội vàng giục: “Mau, đưa đến bệnh viện xem , đừng để chậm trễ mà xảy chuyện.”
---
Hứa Nam Nam từng nghĩ yếu ớt đến thế, ở cái nơi điều kiện như Hứa Gia Thôn còn chẳng đau ốm bao giờ, thế mà lên huyện thành đổ bệnh.
Bác sĩ kiểm tra xong, bảo là nhiễm lạnh.
“Thời tiết nhiễm lạnh ?
Sắp đến lúc mặc váy hoa mà.” Chị Liễu kinh ngạc.
Bác sĩ là một lão bà bà, thấy sự kinh ngạc của chị Liễu thì cảm thấy trình độ chuyên môn của hoài nghi, bèn : “Đồng chí , giữa tiết Tam Phục còn nhiễm lạnh cơ mà, giờ thì gì lạ?
Tiểu đồng chí chắc hẳn là do mệt mỏi một thời gian, kịp hồi phục gặp gió lạnh thổi nên mới phát bệnh đấy.”
Hứa Nam Nam ngẫm , thấy đúng là thế thật.
Lúc công tác Thượng Hải nàng thấy mệt, chỉ là dọc đường xe vất vả.
Hôm qua xe đạp, xe chạy nhanh, gió cứ thế thổi thốc từng trận.
Lúc xuống xe nàng thấy đầu óc váng vất, cứ ngỡ ngủ một giấc là khỏi, ai dè một đêm nặng thêm.
Cái thể cũng quá yếu , Hứa Nam Nam uể oải sấp giường.
Chẳng còn cách nào, tiêm thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nếu sốt cao quá nảy sinh vấn đề.
Hứa Nam Nam lắc đầu như trống bỏi.
Nàng t.h.u.ố.c mà, t.h.u.ố.c hẳn hoi!
Chút bệnh vặt cần tiêm.
Đáng tiếc bác sĩ thấy tiếng lòng của nàng, bưng khay men trắng tới, kéo rèm , trực tiếp tiêm m.ô.n.g.
Chị Liễu vẫn luôn túc trực bên cạnh, thấy mũi kim đ.â.m m.ô.n.g Hứa Nam Nam mới yên tâm về mỏ.
Nằm sấp giường, Hứa Nam Nam dở dở .