Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 311

Cập nhật lúc: 2026-01-17 01:44:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người lớn gì chứ, còn đầy mười tám tuổi thì vẫn là trẻ con thôi.” Bà nội Vu đồng tình.

 

Bà thầm nghĩ, nếu Nam Nam sinh trong một gia đình t.ử tế, cha yêu thương thì giờ chắc vẫn còn đang học.

 

Với học lực của cô, thi đại học cũng là chuyện trong tầm tay, trường sẽ thành cán bộ quốc gia, cần sớm thế mỏ việc, còn suốt ngày bôn ba công tác xa.

 

“Con mà, con tám mươi tuổi thì trong mắt nội, con vẫn cứ là đứa nhỏ thôi.” Hứa Nam Nam biện bạch, cô cũng vội phòng ngay mà xuống bếp múc nước nóng sân ngâm chân.

 

Bà nội Vu cũng nghỉ, kéo cái ghế thấp xuống bên cạnh hỏi: “Hôm nay ăn với đồng nghiệp là nam nữ ?”

 

“...

 

Là nữ ạ.” Trong lòng thầm nhủ: Đồng chí Lâm, thật xin .

 

Bà nội Vu thì vẻ mặt thoáng chút thất vọng: “Hazzi, bình thường cũng đừng chỉ giao du với mỗi nữ giới.

 

Xã hội bây giờ khác xưa , còn câu nệ mấy chuyện đó nữa, con cũng nên trò chuyện nhiều hơn với các đồng chí nam.”

 

Hứa Nam Nam thể tâm tư của bà cơ chứ.

 

Chẳng khác gì mấy bà đời cứ lo con gái ế chồng, lão thái thái cũng đang sốt ruột lo đại tôn nữ gả đây mà.

 

Có điều, mới mười bảy tuổi lo lắng thì chẳng quá sớm ?

 

Ừm, mười tám tuổi là tuổi kết hôn, mười bảy tuổi tìm đối tượng...

 

xem chừng cũng chẳng sớm là bao.

 

Phía bên , Lâm Thanh Bách trở về đại viện Huyện ủy, cất xe sân liền thẳng tới Công an cục.

 

Tôn công an vẫn còn đang trực ca tối.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chàng trai trẻ là một phần t.ử tích cực, ngày nào cũng chủ động trực đến tận mười giờ đêm.

 

Lúc , đương sự đang gục mặt xuống bàn việc, hồn siêu phách lạc.

 

Lâm Thanh Bách bước gõ gõ lên mặt bàn, Tôn công an mới giật tỉnh sáo.

 

Vừa thấy Lâm Thanh Bách, khuôn mặt trai nọ lập tức đỏ bừng như gấc chín.

 

Lúc nãy đương sự còn đang phân vân nên tìm Lâm bộ trưởng hỏi cho lẽ , nhỡ đối tượng mà chỉ là chỗ quen thì .

 

Thời buổi nam nữ cùng ăn một bữa cơm cũng gì to tát.

 

Vả đương sự hỏi Tiểu Điền ở tiệm cơm , Tiểu Điền lúc Lâm bộ trưởng giới thiệu thì bảo đó là em gái.

 

Trong bụng Tôn công an chuẩn sẵn bao nhiêu lời định , thế mà giáp mặt Lâm Thanh Bách, một câu cũng chẳng dám thốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-311.html.]

 

Đương sự bật dậy, lắp bắp: “Lâm...

 

Lâm bộ trưởng, ngài đến .”

 

Lâm Thanh Bách xuống phía đối diện: “Buổi tối việc gì, dạo một vòng thấy ngươi đây nên trò chuyện đôi câu.”

 

Tôn công an lúng túng: “Để rót nước cho ngài.”

 

“Không cần , một lát mấy câu ngay.” Lâm Thanh Bách ôn hòa.

 

Tôn công an chỉ đành gượng gạo xuống.

 

“Tiểu Tôn , Lão Cao ngươi và Tôn huyện trưởng là chỗ họ hàng?”

 

“Tôn huyện trưởng là chú họ của .” Tôn công an đáp.

 

Năm xưa cha đương sự và Tôn huyện trưởng cùng từ quê cách mạng, cha mất, bao năm qua Tôn huyện trưởng vẫn luôn chiếu cố gia đình họ.

 

Chuyện cả đại viện Huyện ủy đều , cũng chẳng giấu giếm.

 

Lâm Thanh Bách thở dài: “Chuyện của ngươi cũng qua.

 

Mẹ ngươi một một nuôi nấng hai em ngươi trưởng thành thật dễ dàng chút nào, đáng khâm phục.

 

Ngươi bây giờ hăng hái như , chắc chắn sẽ là một mầm non .”

 

Tôn công an cũng bùi ngùi thở dài.

 

Những năm qua, đương sự quả thật vất vả quá nhiều.

 

Lâm Thanh Bách hỏi tiếp: “Nghe đây ngươi học, nhưng ngươi nỡ để ngươi rời khỏi Nam Giang nên đồng ý?”

 

“Mẹ thật sự vất vả...” Thực khi đó là chú họ cho đương sự học để tiền đồ, nhưng đương sự thấy lãng phí thời gian, chi bằng ngoài việc sớm, dù trong nhà cũng quan hệ sẵn.

 

Lâm Thanh Bách gật đầu: “ dễ dàng.” Rồi đó tùy ý hỏi thêm: “Nghe lúc đầu ngươi công an mà tòng quân, đó vì cho nên mới ở đây công an?”

 

“Nhà mỗi là con trai, nỡ.” Tôn công an .

 

Lúc đó vì chuyện mà đương sự cũng buồn bã một thời gian dài, nhưng đó là quyết định của , đương sự chỉ thể theo.

 

“Bất luận là quân nhân công an thì cũng đều như cả thôi.” Lâm Thanh Bách mỉm , ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn: “Chỉ cần xác định đúng con đường .

 

Con sợ nhất là chủ kiến của riêng , ngươi hiện giờ , tích cực, cầu tiến, tương lai chắc chắn sẽ tiến xa.”

 

 

 

 

Loading...