Cô tự nhận thấy các nữ sinh trong lớp chẳng ai thông minh xinh bằng , nhưng chỉ sợ bên ngoài con hồ ly tinh nào đó quyến rũ mất Lưu Hồng Quân.
Càng nghĩ càng lo.
Lại thêm việc Lý Tĩnh ngày nào cũng lải nhải bảo cô mời Lưu Hồng Quân về nhà chơi.
cái nhà nát nhà chật chội kinh khủng, cô gì mặt mũi nào mà mời tới.
Mấy chuyện dồn nén khiến cô bây giờ chẳng còn tâm trí mà học hành.
Dù đây định thi đại học cũng chỉ để tìm gia đình cán bộ.
Giờ thể thành đôi với Lưu Hồng Quân thì đại học cũng chẳng quan trọng, cái bằng cấp ba tự nhiên cũng thấy chẳng cần thiết học tiếp.
Không ngờ đường gặp Hứa Nam Nam.
Nhìn thấy Hứa Nam Nam, mắt Hứa Hồng đỏ lên vì ghen tị.
Cái đàn ông đó ngày nào cũng đến mỏ tìm Hứa Nam Nam, cô ngóng , đó còn là công an nữa.
Tuy bằng nhà Lưu Hồng Quân, nhưng dù gì cũng là ăn lương nhà nước.
Hơn nữa trông còn tận tâm.
Lòng cô càng thêm bất cân bằng.
Đặc biệt là khi thấy Hứa Nam Nam lướt qua , mắt xéo , coi như thấy , trong lòng cô bắt đầu dậy sóng.
Dựa cái gì chứ?
Trước đây chỉ là một đứa trẻ hoang ngủ ổ rơm, trong nhà chẳng ai ưa, giờ đắc ý cái gì .
Hứa Nam Nam nào trong lòng Hứa Hồng nhiều suy nghĩ phức tạp đến thế.
Nàng đang thầm tính toán lát nữa sẽ gì với Lâm Thanh Bách.
Chuyến Thượng Hải , nàng tiện tay mua một cây b.út máy mang về cho Lâm Thanh Bách, coi như cảm ơn ơn cứu mạng .
Quan trọng là qua thế , chẳng sẽ thiết hơn ?
Đến lúc đó nhờ vả gì cũng tiện hơn nhiều.
Hứa Nam Nam đắc ý nghĩ thầm, chẳng mấy chốc tới Ban vũ trang huyện.
Ban vũ trang huyện xa khu ủy, chỉ điều nó và cục công an ở hai hướng đông tây đối lập.
Cũng giống cục công an là nhà mặt phố, Ban vũ trang trong một khuôn viên riêng.
Bên trong còn đỗ một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng, chính là chiếc mà Lâm Thanh Bách cưỡi.
Thấy hai chiến sĩ canh gác cổng trang s.ú.n.g đạn thật, Hứa Nam Nam dám tiến gần.
Nàng một bên chờ đợi, cho tiểu chiến sĩ cứ căng thẳng chằm chằm, sợ nàng là thành phần khả nghi nào đó đến thăm dò tình hình.
Hứa Nam Nam đến mức cũng thấy lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-307.html.]
Đang định bụng là xa hơn một chút để đợi thì bên Ban vũ trang dường như cũng bắt đầu tan tầm.
Mấy tiểu chiến sĩ từ bên trong , kế đó Lâm Thanh Bách cũng bước khỏi phòng, sân chuyện gì đó với một đàn ông trung niên.
Nói vài câu, chiến sĩ gác cổng liền chạy nhỏ điều gì đó với .
Lâm Thanh Bách đưa mắt ngoài cổng, thấy Hứa Nam Nam đang đó, lập tức mỉm : “Không , đến tìm đấy.”
---
“Đồng chí Lâm.”
Hứa Nam Nam thấy Lâm Thanh Bách với vài câu , bèn tươi vẫy tay.
Lâm Thanh Bách tháo chiếc mũ đầu xuống, để lộ mái tóc húi cua gọn gàng.
Gương mặt nở nụ ôn hòa: “Là đồng chí Nam Nam .
Cháu công tác về đấy ư.”
“Cháu về từ hôm qua ạ.” Hứa Nam Nam đáp, liếc xung quanh: “Đồng chí Lâm, chú thời gian ?
Lát nữa cháu mời chú dùng bữa.
Lần chú giúp cháu việc lớn như , cháu vẫn mời chú bữa cơm nào để tạ ơn.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chẳng tình hữu nghị nào mà thể gây dựng bàn ăn cả.
Nếu một bữa , thì dùng hai bữa.
Lâm Thanh Bách cũng khách sáo: “Được thôi, để dẫn cháu .”
Lần cùng Hứa Nam Nam, Lâm Thanh Bách cưỡi xe đạp mà dắt bộ.
Hứa Nam Nam chiếc xe đạp Phượng Hoàng mà thèm thuồng.
Không nàng hâm mộ cái hiệu Phượng Hoàng, mà là nàng đang nghĩ nếu một chiếc xe đạp thì mấy, chẳng cần bộ nữa, mỗi sáng còn thể ngủ thêm năm phút.
Trong hệ thống Taobao của nàng bao nhiêu là xe đạp, thật lấy một chiếc quá thôi.
Lâm Thanh Bách thấy nàng cứ chằm chằm xe đạp, tưởng nàng xe: “Cháu xe ?
Hay là để chở cháu.”
Hứa Nam Nam lắc đầu.
Nàng thà tự đạp xe còn hơn là để khác chở, cái yên cứng ngắc, đau m.ô.n.g c.h.ế.t .
Lâm Thanh Bách mỉm , tiểu nương t.ử thật ngoan ngoãn hiểu chuyện, hạng con gái tùy tiện thấy thứ gì là rời mắt , như cũng , đỡ lừa gạt.
Nơi Lâm Thanh Bảy chọn dùng bữa là một tiệm cơm quốc doanh gần huyện ủy. Tiệm cơm quy mô lớn, chỉ đặt vài chiếc bàn tròn. Đại sư phụ nấu ngay trong ô cửa sổ, một cô phục vụ trẻ tuổi, dáng mập mạp, thắt tạp dề đang thu phiếu lương thực.