Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-01-17 01:44:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BNcV0z4un

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ điều chẳng thực dụng cho lắm."

 

"Chẳng ngươi bày biện cho ?

 

Nhìn xem, thế cơ mà."

 

Người đàn bà lập tức bước tới, vung tay cầm lấy chiếc bình Tiểu Đào Hoa vốn dùng để cắm chổi lông gà.

 

Tim Hứa Nam Nam như treo ngược lên cành cây.

 

Đại tỷ , xin nương tay chút cho, đó thể là bảo vật truyền thế đấy!

 

Hứa Nam Nam dám diễn kịch nữa, vội vàng tiến tới đón lấy chiếc bình cầm trong tay xem xét, gật đầu : "Trông cũng khá đấy.

 

Thôi , lấy hết chỗ .

 

Có điều tiện mang cùng lúc, là thế , hôm nay lấy một phần, ngày mai tới lấy nốt phần còn ."

 

"Không mang hết cũng chẳng , giao tận nơi cho ngươi!" Người đàn bà trực tiếp quyết định.

 

Trong lòng mụ thầm nghĩ, vạn nhất ngươi về hối hận thì .

 

Giao hàng tận nhà...

 

dịch vụ quả là chu đáo vô cùng.

 

Hy vọng hậu nhân nhà các sẽ vì thế mà thổ huyết.

 

Hứa Nam Nam mỉm : "Thành giao!"

 

Đồ đạc xếp đôi sọt tre, bên phủ một lớp vải che mắt thế gian.

 

Người đàn bà quẩy gánh sọt theo chân Hứa Nam Nam bước khỏi cửa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Đi tới một con hẻm nhỏ vắng vẻ, Hứa Nam Nam để mụ đưa tiếp nữa.

 

Nàng giao mười tờ phiếu công nghiệp, ba mươi đồng tiền mặt và ba mươi cân phiếu lương thực, bộ đồ cổ chính thức thuộc về Hứa Nam Nam.

 

thể trả đôi sọt, nàng đưa thêm một tờ phiếu công nghiệp và năm đồng tiền lẻ.

 

Tính , đôi sọt còn đáng giá hơn cả một món cổ vật chứ.

 

Người đàn bà nhận lấy tiền phiếu, dường như lo sợ Hứa Nam Nam sẽ đổi ý nên chạy biến nhanh, loáng cái mất dạng.

 

Đợi mụ hẳn, Hứa Nam Nam quan sát xung quanh thấy , liền trực tiếp thu hết đôi sọt gian Taobao.

 

Nàng vòng qua lối khác để rời khỏi khu vực đó.

 

Tiện đường ngang trạm thu mua phế liệu, Hứa Nam Nam ghé xem thử.

 

Lần chẳng thấy bóng dáng thư họa , là đồ đồng.

 

Người trực trạm vị đại tỷ áo xanh mà là một gã tiểu t.ử.

 

Thấy đối phương là nữ đồng chí, gã cũng chẳng buồn hỏi han gì, cứ thế đem lên cân.

 

Hứa Nam Nam trả tiền, dùng bao tải gai đựng cõng ngoài.

 

Vừa khỏi cửa, lão thái thái từ bên cạnh hiện .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-303.html.]

Hứa Nam Nam bà, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác chột .

 

Nàng luôn cảm thấy lão thái thái đặc biệt tinh tường.

 

Lão thái thái bước tới, nhét một chiếc túi nhỏ bằng vải xám túi áo nàng: "Hoàng Gia chúng nợ nhân tình, t.h.u.ố.c coi như dùng thứ để bù ." Nói xong liền mỉm bỏ .

 

Hứa Nam Nam ngẩn , dám đuổi theo, đành vội vàng cõng đồ lên xe.

 

Về tới nhà khách, nàng mới lấy vật trong túi xem, hóa là một mặt dây chuyền ngọc phật.

 

Sắc xanh biếc như nước, trong suốt lung linh, qua nước ngọc trông giống với chiếc vòng ngọc .

 

Hứa Nam Nam thầm nghĩ, đây chắc hẳn là phần ngọc dư khi chế tác chiếc vòng .

 

Giá trị của vật hề nhỏ chút nào.

 

Lão thái thái chẳng lẽ hào phóng đến thế ?

 

Vốn tưởng tặng t.h.u.ố.c xong, nàng thể yên tâm nhận lấy chiếc vòng ngọc gia bảo , giờ đưa thêm một vật quý giá nhường , còn là tặng .

 

Trong lòng nàng cứ thấy bồn chồn yên.

 

Muốn trả thì bảo đó là trả ơn t.h.u.ố.c.

 

Cứ đùn đẩy qua , cuối cùng chẳng ai mới là nợ ai.

 

Hứa Nam Nam nghĩ mãi thông, dứt khoát ném luôn gian Taobao của .

 

Sáng sớm hôm , Hứa Nam Nam tiếng thông báo tin nhắn Vượng Vượng cho giật tỉnh giấc.

 

Đêm qua trăn trở chuyện ngọc phật nên ngủ ngon giấc, lúc tỉnh dậy đầu óc vẫn còn mơ màng.

 

【Ta là Lão Nhị】: "Mặt ngọc phật bán , bán hả?!"

 

【Ta là Lão Nhị】: "Người , mặt thế, gấp lắm nha."

 

【Ta là Lão Nhị】: "!!!"

 

Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng biểu lộ sự phiền muộn.

 

Bên lập tức hồi đáp: "Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện .

 

Ta thấy trong cửa hàng của ngươi mặt ngọc phật, cùng màu với chiếc vòng ngọc , bán ?"

 

Hứa Nam Nam vẫn còn đang đắn đo chuyện , định bụng bán vội, dù vẫn còn đống đồ sứ thể dùng quà thọ lễ mà.

 

【Ta là Lão Nhị】: "Tám mươi vạn!"

 

Hứa Nam Nam: "...!!!" Thôi thì cứ bán , thứ nếu đem trả , đến bao giờ mới thấy ánh mặt trời nữa?

 

Thật quá uổng phí.

 

Nàng suy nghĩ một lát gửi tin nhắn: "Ngươi sợ là đồ giả ?"

 

【Ta là Lão Nhị】: "Kẻ nào dám bán đồ giả cho , cỏ mộ chắc cũng cao ba thước ."

 

Hứa Nam Nam nhất thời nên lời.

 

 

 

 

Loading...