Thế mà trực tiếp đòi lấy ?
Dù cũng là trợ lý của , tuy thừa nhận, nhưng hiện tại nàng vẫn dựa vị : "Ngươi sợ là đồ giả ?"
[Lão Cổ Động]: "Vạn nhất là thật thì , đồ cổ loại , dựa cũng là vận khí."
Hứa Nam Nam thấy còn gì để : "Được, ngươi thì cứ lấy , trả bao nhiêu tùy ý là .
Sau chúng hợp tác vui vẻ." Dù ngày mai nàng vẫn còn một lô đồ thật đang chờ, chẳng thèm chấp nhất cái .
[Lão Cổ Động]: "Vốn định đưa cho ngươi mười tám vạn, ngươi , liền xóa lẻ nhé."
"..." Cái lẻ chẳng là quá lớn .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lời khó mà thu , nàng chốt giá mười vạn, chờ tiền về tài khoản, Hứa Nam Nam liền xuống ngủ một giấc thật ngon.
Thôi , dù cũng chỉ tốn nửa cân mì sợi.
Đi ngủ, ngày mai phát tài thôi.
Sáng sớm hôm , Hứa Nam Nam phục sức tinh chỉnh, hăng hái khỏi cửa.
Tiểu Khương ở quầy lễ tân c.ắ.n hạt dưa, thấy Hứa Nam Nam liền lắc đầu thở dài.
Đừng công việc của đãi ngộ , mà cả ngày sớm về muộn bận rộn thế cũng thật là oải.
Vẫn là công việc của nhẹ nhàng hơn.
Cuối cùng nàng cũng tìm thấy cảm giác cân bằng.
Hứa Nam Nam xách bình hoa trực tiếp tới cái sân nhỏ ba gian nọ.
Lúc bên trong nhiều, rõ ràng thảy đều .
Chỉ còn vài già và phụ nữ đang dọn dẹp ở nhà.
Thấy một lạ bước , đều Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam : "Ta tìm nhà Vương Gia."
Nghe là tìm , liền chỉ tay nội viện bảo nàng đó mà tìm.
Thời ai dám trộm cắp, cũng chẳng sợ lạ hại .
Hứa Nam Nam bước bên trong, rẽ thấy một nữ nhân gầy đen đang phơi quần áo, đó thấy nàng liền hỏi: "Ngươi tìm ai?"
Hứa Nam Nam : "Ngày hôm qua thu mua bình hoa ở gần đây, nhà các ngươi nhiều đồ sứ kiểu nên tới xem thử."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-302.html.]
Nữ nhân gầy đen nọ lập tức mắt sáng lên: "Ngươi đồ sứ?" Trong nhà chất đầy một đống, cha chồng nàng là đồ nên bảo giữ , nhưng tác dụng quái gì .
Đổi đồ ăn chẳng ai thèm, mang trạm thu mua phế liệu còn chê đồng sắt nên lấy.
Hứa Nam Nam gật đầu: "Đổi vài cái về để trong nhà đựng đồ cho .
Nhà các ngươi đổi ?
Ta dùng lương phiếu, công nghiệp phiếu đều ."
"Đổi chứ, đổi chứ, ngươi theo ." Nữ nhân gầy đen lập tức dẫn Hứa Nam Nam về phía phòng .
Hứa Nam Nam bước trong nhà qua, khỏi nuốt nước miếng.
Trên bàn đặt chiếc bình hoa nhỏ dùng để cắm kê mao đảm t.ử , nàng mới thấy trong một cuốn sách cổ ngoạn cách đây lâu.
Đào Tử, Đào Hoa, Bức Thần... quả thực quá đỗi tương đồng. Lại chiếc bình Thanh Hoa bụng lớn bên cạnh, họa tiết lá Thanh Trúc nổi bật nền sứ trắng tinh khôi, phía còn đề thơ rõ rệt. Dù là kẻ ngoại đạo chẳng am hiểu đồ cổ, qua cũng đủ mấy chiếc bình nàng thu thập so với món đồ quả thực là một trời một vực.
"Ngươi xem món nào đổi thì mau chọn ." Người đàn bà xem chừng còn nôn nóng hơn cả Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam thu hồi tầm mắt, bất động thanh sắc đáp: "Những thứ ngươi đều giữ ?" Đừng để đến lúc nàng chọn xong, đối phương đổi ý đổi nữa thì phiền.
"Chỉ cần ngươi đưa đủ phiếu, đều đổi hết." Giữ mấy thứ gì chứ, ăn , uống xong.
Lỡ tay va quẹt một chút là thành đống phế liệu ngay.
Trước con trai mụ chẳng vỡ mất mấy cái bình đó , cuối cùng đều thành đồ bỏ cả.
Đợi đổi phiếu công nghiệp, mụ sẽ mua ngay một chiếc phích nước nóng về dùng.
Thứ đó so với đống đồ sứ thực dụng hơn nhiều.
Hứa Nam Nam mặt vẫn bình thản gật đầu, nàng lững thững bước tới, khi thì ngắm món , lúc xem món , chốc chốc lắc đầu, lát mới khẽ gật.
Trên bàn đầy đồ sứ, đất cũng la liệt đồ sứ, ngay cả cái bát ăn cơm trông cũng chẳng hề đơn giản.
Quả là hào phóng vô cùng!
Người là đại tư sản thì đem về cung phụng, nhà mang dùng trực tiếp, e là tư gia của các bậc đại phú gia cũng chẳng "sang chảnh" như thế .
Hứa Nam Nam im lặng hồi lâu .
Người đàn bà đen nhẻm gầy gò bên cạnh , lòng bắt đầu bồn chồn: "Toàn là đồ cả đấy, đây đều là đồ đạc trong nhà của các đại tư sản, do công công để ." Mụ cũng chẳng hiểu nổi đám nhà giàu giữ mấy thứ cái gì.
Hứa Nam Nam thở dài vẻ tiếc nuối: "Nhìn thì cũng , đều dùng cả.