Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 299

Cập nhật lúc: 2026-01-17 01:44:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện ngượng ngùng nhất chính là còn giả vờ hiểu , đó trong nghề vạch trần.

 

Điều may mắn nhất là đôi bên cách cả ngàn dặm, cách mấy chục năm, vạch trần cũng chẳng .

 

Trời đất chứng giám, kiếp cô cũng chỉ mới tới Quảng trường Nhân dân tham quan một chuyến, nào phố Đông Đài là cái góc nào.

 

Hồi đó tuy mở một cửa hàng nhỏ Taobao, nhưng thu nhập mỗi tháng mấy ngàn tệ, ở cái chốn Thượng Hải chẳng thấm tháp , dám dạo ở thành phố lớn như .

 

【Lão Cổ Đông】: “Không , những con đường ăn thể tùy tiện .

 

Ta hiểu quy tắc trong nghề mà.”

 

Người tưởng cô tiết lộ đầu mối thu mua đồ cổ nên mới dối quanh co.

 

Hứa Nam Nam cảm thấy thật oan ức.

 

Ngài thì hiểu cái gì chứ, thật cho ngài thì ngài cũng tới lấy ?

 

“Thực ngài thấy đó, ngay cả phố Đông Đài còn thì lấy đầu mối gì chứ.

 

Ta chỉ là cầu may thôi.”

 

Hứa Nam Nam thật lòng.

 

đây thực sự từng loại mua bán , tìm đồ cổ.

 

Kiếp cô chỉ bán mấy món đồ cũ thời đại, kiếm chút tiền chênh lệch ít ỏi, rờ tới những thứ cao sang như đồ cổ.

 

【Lão Cổ Đông】: “Hết đến khác đều là một lô lớn đồ đồng, thỉnh thoảng còn tìm vài món đồ cổ thời Minh Thanh, vận may của ngươi thực sự quá .”

 

Xem , thật lòng mà đối phương vẫn tin.

 

Hứa Nam Nam suy nghĩ một chút, dứt khoát bịa chuyện: “Được , thực những thứ đều là do một vị trưởng bối của sưu tầm.

 

Khi đó suốt ngày chạy tới các trạm thu mua phế liệu, mua về đem chôn .

 

Bây giờ mới đem tất cả đổi lấy tiền.”

 

【Lão Cổ Đông】: “Vị trưởng bối nhà ngươi thật là tầm xa trông rộng.”

 

Đó là đương nhiên.

 

Hứa Nam Nam kiêu ngạo mỉm .

 

【Lão Cổ Đông】: “Ngoài đồ đồng còn gì khác ?

 

Sách trong tiệm của ngươi tuy nhiều sách cổ nhưng mấy món trân phẩm.

 

Hơn nữa phát hiện, ngoài sách vở tranh ảnh và đồ đồng , dường như ngươi món đồ cổ nào khác.

 

Vị trưởng bối của ngươi lúc đó giấu thêm ít đồ sứ?

 

Thứ đó mới thực sự đáng tiền.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-299.html.]

Hứa Nam Nam thấy tin nhắn , mắt liền sáng rực lên: “Ngài xem thời đó đồ sứ đều bảo quản như thế nào?

 

Ta thấy ít món trân phẩm, thường dân như chúng chắc khó mà tiếp cận nhỉ?”

 

【Lão Cổ Đông】: “Trước đây đồ sứ hư hại quá nhiều, thật là đáng tiếc.

 

Lúc đó ngoại trừ một hàng đem những món đồ sứ bảo quản kỹ lưỡng, phần lớn đều hư hỏng.

 

Những gì ngươi thấy chỉ là một phần nhỏ còn sót thôi.

 

Dẫu đồ sứ mà đập vỡ thì cũng chẳng còn tác dụng gì.

 

Còn những món may mắn tồn tại cũng là do tình cờ giữ , mới mắt phát hiện .”

 

【Lão Cổ Đông】: “Ta nhớ hồi nhỏ Bà Nội kể với rằng, thời bà còn trẻ, bà tìm thấy nhiều đồ sứ từ chân tường nhà của nhiều dân.”

 

Mắt Hứa Nam Nam tỏa sáng lấp lánh.

 

Bà nội của ngài thông minh quá mất.

 

Sao nghĩ nhỉ?

 

Trước đây ngay cả một viên gạch của tường thành cổ cũng thể bán tiền mà.

 

【Lão Cổ Đông】: “Thôi , sửa mấy món đồ đồng của đây.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ngươi cố gắng giúp bạn tìm quà nhé, tiền lắm!”

 

Hứa Nam Nam đang định gửi tin nhắn hỏi xem ở Thượng Hải chỗ nào nhiều đồ sứ thì đối phương gửi một tin nhắn thoát mạng.

 

Ta cũng tìm chứ, nhưng cũng tìm mới chứ.

 

Suốt chặng đường tới Thượng Hải coi như sóng yên biển lặng.

 

Lần Hứa Nam Nam quen đường cũ, tìm đến nhà khách từng ở.

 

Cô gái ở quầy lễ tân mỉm chào hỏi cô: “Đồng chí Vu công tác ?”

 

Hứa Nam Nam đáp: “Chứ còn gì nữa, cái nghề của chúng là suốt ngày công tác hết việc.”

 

Cô gái lễ tân tên là Tiểu Khương, Hứa Nam Nam cho cô một gói hạt dưa ngọt nên quan hệ giữa hai khá .

 

Tiểu Khương thủ tục đăng ký cho cô xong liền mở một phòng đơn, khẽ : “Căn phòng phía nam thoáng đãng lắm đấy.”

 

Hứa Nam Nam lộ vẻ cảm kích, mỉm nắm tay cô : “Đa tạ nhé, lát nữa sẽ mang đồ ngon về cho cô.”

 

Tiểu Khương đỏ mặt: “Khách sáo cái gì chứ.” trong lòng chút mong chờ món ngon mà Hứa Nam Nam .

 

thừa cô gái thích ăn uống nhất, còn thấy cô ăn ở tiệm cơm đó, mỗi ngày một món hề trùng lặp.

 

Cũng chẳng rõ đơn vị của họ đãi ngộ đến nhường nào, công tác mà ở phòng riêng, tiệm cơm còn gọi nhiều thức đồ đến thế.

 

 

 

 

Loading...