Lý Kim Hoa giật : “Tìm con trai gì?
Không là tìm Vu Nam Nam ?”
“Không gấp, tìm con trai bà .” Nói đó dậy, sải bước khỏi cửa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thấy Lý Kim Hoa vẫn ngây , đó ngoái : “Còn ?”
Lý Kim Hoa lúc mới miễn cưỡng lếch thếch theo.
Nhìn khuất, công an Tôn mới thở phào nhẹ nhõm.
Hy vọng vị lão đồng chí đừng nữa.
Còn đòi kiện đồng chí Vu Nam Nam, trông bà mới đúng là hạng chẳng gì.
Công an Tôn tức giận nghĩ thầm.
Đến bệnh viện, Lâm Thanh Bách bước phòng bệnh, liền thấy Đổng Võ hai chân bó bột, bất động giường.
Dáng vẻ đó trông quả thực vô cùng thê t.h.ả.m.
Vừa thấy Lâm Thanh Bách bước , khuôn mặt vốn đang c.h.ế.t lặng của đột nhiên tràn đầy vẻ sợ hãi.
“Con trai , đây là cán bộ của chính phủ, tới để tìm hiểu tình hình.
Con hãy rõ chuyện với , là liên quan đến con nhỏ Vu Nam Nam ?
Nếu nhớ rõ cũng , con cứ liên quan đến nó là .” Lý Kim Hoa dù cũng sợ con trai lỡ lời.
Sớm vị cán bộ tới thăm con , bà nên bàn bạc kỹ lưỡng với Đổng Võ mới .
Đổng Võ thấy Lâm Thanh Bách, vã mồ hôi hột.
Lâm Thanh Bách mỉm tiến gần: “Đồng chí , đừng sợ.
Có oan ức gì cứ từ từ .
Mẹ của ngươi suốt ngày tới cục công an quấy rối, đòi kiện Vu Nam Nam.
Chuyện giải quyết xong thì ai cũng yên .
Ta thấy nhất là nên kết thúc sớm, ngươi thấy đúng ?
Không , cục công an nhất định sẽ việc theo pháp luật.
Thời buổi , đ.á.n.h lộn, giở trò lưu manh đều trừng trị nghiêm khắc, nghiêm trọng là xử b.ắ.n đấy.”
Đổng Võ mà đầu óc cuồng, lắc đầu lia lịa.
Trong trí não vẫn luôn hiện lên cảnh tượng ở trong rừng ngày hôm đó, đàn ông mặt cảm xúc dẫm gãy chân , tựa như dẫm c.h.ế.t một con kiến, mắt chẳng thèm chớp lấy một cái.
“Xem vẫn còn kinh động .
Vậy ngươi xem, chuyện ngươi thương , liên quan đến Vu Nam Nam...
?” Người đó mỉm nheo mắt.
“Không , ...” Đổng Võ cuống cuồng lắc đầu.
“Là đ.á.n.h, là tự ngã?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-298.html.]
“...
Tự ngã.”
“Còn để ngươi gây sự với đồng chí Vu Nam Nam nữa ?”
“Không gây nữa, gây nữa .”
Lâm Thanh Bách gật đầu, Lý Kim Hoa đang sốt ruột đến vã mồ hôi bên cạnh: “Hỏi rõ đó, bà xem, liên quan đến khác.” Sắc mặt đó trở nên nghiêm nghị: “Chính phủ việc vì dân, bách tính cũng tuân thủ pháp luật.
Nếu còn gây rối nữa, sẽ chuyện như thế nữa !”
Lý Kim Hoa mồ hôi vã như tắm, một câu cũng dám thốt lên.
Bà hiểu nổi vì thanh niên đáng sợ đến thế.
Lâm Thanh Bách liếc Đổng Võ một cái nữa mới chắp tay lưng, sải bước rời .
Đợi khuất, hai con họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Đổng Võ kích động nhỏm dậy từ giường, túm lấy cánh tay Lý Kim Hoa, móng tay gần như lún sâu da thịt bà : “Mẹ, gây chuyện nữa, còn gây nữa là con sẽ...” Trên mặt đầy vẻ hận thù và đe dọa.
Nếu do bắt thì nông nỗi .
Tất cả đều tại bà !
Bà còn gây chuyện, chắc chắn là hại c.h.ế.t , chắc chắn là thấy trở thành gánh nặng.
Nghĩ , lực tay càng thêm mạnh bạo.
“Á ——” Lý Kim Hoa đau đớn hét lên một tiếng.
Thì Đổng Võ dùng sức quá mạnh, trực tiếp khiến cánh tay bà trật khớp.
“Không nữa, gây sự nữa ——” Lý Kim Hoa rống lên.
Hứa Nam Nam lên chuyến tàu hỏa Thượng Hải, tìm chỗ của , đó mỉm trò chuyện với “trợ lý nhỏ” Lý Ngạn của .
Vốn dĩ hẹn mỗi tuần liên lạc một , mà vị hôm nay đột nhiên nhảy thuyết khách.
【Lão Cổ Đông】: “Người mua vòng ngọc đó là bạn của , gia cảnh khá , trả giá lắm.”
Rõ ràng là đương sự nghĩ Hứa Nam Nam lo lắng trả nổi giá cao.
“Thứ đó định giữ , hiện tại đang chuẩn tới Thượng Hải tìm món khác cho .”
【Lão Cổ Đông】: “Thượng Hải?
Chúng cũng đang ở Thượng Hải.
Ngươi định tìm ở chỗ nào tại Thượng Hải?”
Hứa Nam Nam cũng chẳng mà tìm, bèn bừa: “Tới phố đồ cổ Đông Đài tìm thử.”
【Lão Cổ Đông】: “Khu phố Đông Đài đó dỡ bỏ hết còn gì.”
“Đông Đài là nơi gì?” Hứa Nam Nam thắc mắc.
【Lão Cổ Đông】: “Ngươi đến phố Đông Đài mà cũng ...
Đó là phố đồ cổ!”