Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 288

Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:26:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây chính là món mặn và lương thực ngon nhất của nhà ăn hôm nay.

 

Hứa Nam Nam ngẩng lên, thấy Tưởng Lệ Lệ đang bên cạnh với khuôn mặt lạnh tanh.

 

Đĩa đồ ăn đó chính là do nàng đặt xuống.

 

Chu Phương cảnh giác: "Định gì?"

 

Tưởng Lệ Lệ mím môi, vẻ mặt vẫn như thể ai đang nợ vạn lượng bạc: "Cho các đấy.

 

Chuyện con tiện tì Ngô Phép , coi như nợ các một cái nhân tình." Từ khi Trương Lượng và Ngô Phép lén lút với , nàng tức nhịn nổi, cho con tiện tì đó một trận, kết quả đối phương chỉ thương nhẹ còn thì kỷ luật, suýt chút nữa sa thải.

 

Sau đó gia đình liên tục cảnh cáo nàng gây chuyện nữa, uất ức trong lòng chỉ nén .

 

Hôm nay tin Ngô Phép đuổi việc, nỗi nghẹn khuất bấy lâu mới giải tỏa.

 

Hứa Nam Nam liếc đĩa đồ ăn thản nhiên đáp: "Ngươi đừng hiểu lầm, chuyện là vì danh dự của bản , vì ngươi.

 

Việc của Ngô Phép là do khu mỏ xử lý, ngươi nên cảm ơn khu mỏ mới đúng."

 

Hứa Nam Nam thầm hừ một tiếng trong lòng, lấy lòng nàng mà dễ thế ?

 

Đâu chỉ ngươi mới hờn dỗi.

 

Dường như ngờ Hứa Nam Nam khó chiều đến , Tưởng Lệ Lệ thấy nghẹn họng.

 

Nàng cố kìm nén cơn giận.

 

Dù Hứa Nam Nam đáng ghét thật, nhưng vẫn còn chán so với con tiện tì Ngô Phép .

 

"Dù cũng là tặng cho các .

 

Ta nợ nần gì ai." Tưởng Lệ Lệ hừ mạnh một tiếng, mang bộ mặt âm u như đưa đám rời .

 

Chu Phương Hứa Nam Nam hỏi: "Chỗ tính ?"

 

Hứa Nam Nam cầm một chiếc bánh ngô lên: "Ăn thôi, lòng đem tới, ăn hóa hẹp hòi."

 

Chu Phương bật thành tiếng: "Nghe như thể ngươi hào phóng lắm bằng."

 

Lý Vĩ Minh bên cạnh ngơ ngác , thầm nghĩ lòng đàn bà đúng là phức tạp khôn lường.

 

Hứa Nam Nam cứ ngỡ chuyện của Ngô Phép đến đây là chấm dứt.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Nào ngờ ăn xong, kịp văn phòng thì phía cổng lớn khu mỏ xảy náo loạn.

 

Hóa của Ngô Phép dẫn theo đám em nhỏ, khiêng cả cha bệnh tật và bà nội già yếu của nàng đến khu mỏ gây hấn.

 

Mẹ Ngô Phép ở cổng mỏ gào t.h.ả.m thiết: "Xin hãy thương xót cho nhà chúng với, con bé mất việc thì cả nhà sống đây, thương xót cho chúng với!"

 

Bà Nội của Ngô Phép cũng nước mắt lưng tròng, miệng mồm móm mém thành lời, cứ đó mà lóc ỉ ôi.

 

Duy chỉ cha là gương mặt chút biểu cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-288.html.]

 

"Cái Phép nhà là đứa trẻ hiếu thảo, chẳng bao giờ dám ăn miếng ngon, tất cả đều dành dụm cho gia đình.

 

Nhà nghèo túng, chẳng đồng đồng , tất thảy trông cậy nó.

 

Giờ mất việc , cả nhà chúng sống bằng gì đây.

 

Xin hãy rủ lòng thương cho!"

 

Mẹ Ngô Phép nét mặt khá giống con gái, trông lam lũ thật thà, bệt xuống đất lóc như thể chịu nỗi oan ức tày trời.

 

Trương Lượng trong đám đông chứng kiến cảnh tượng mà mặt mũi xám ngoét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

quan hệ giữa và Ngô Phép bèn giục khuyên giải.

 

"Không...

 

chuyện đó.

 

Ta và nàng chỉ là đồng nghiệp, quan hệ gì hết." Gã đoạn lủi thủi chạy mất tăm.

 

Tưởng Lệ Lệ gần đó thấy, khẽ hừ một tiếng: "Đồ hèn hạ."

 

Không chỉ công nhân trong mỏ mà cả dân chúng quanh vùng cũng kéo đến xem náo nhiệt đông.

 

Vệ Quốc Binh mặt mũi tối sầm vì bực bội.

 

Bao nhiêu năm việc, ông từng thấy cảnh tượng cả già trẻ lớn bé khiêng bệnh đến ăn vạ thế .

 

Đuổi thì , mà bắt thì sợ nhỡ xảy chuyện gì càng lớn chuyện .

 

Quản đốc họ Cao tin báo cũng chẳng buồn xem, chỉ chỉ thị: "Nhà họ chẳng còn một đứa con trai đang trong mỏ ?

 

Cứ bảo với đó, nhà náo loạn thế gây ảnh hưởng , nếu còn tiếp tục thì bảo đó dẫn cả , em và bà về nhà mà náo.

 

Thật là vô pháp vô thiên!

 

Tưởng cứ loạn là khu mỏ thỏa hiệp , tiền lệ tuyệt đối mở!"

 

Lệnh của Quản đốc họ Cao ban xuống, lập tức tìm đến con trai cả nhà họ Ngô.

 

Ngô gia Lão Đại tin cũng nguy cơ sa thải, hai lời liền chạy ngay cổng mỏ, giáng cho Ngô Phép một cú đá trời giáng: " là cái đồ ám quẻ, chỉ giỏi gây chuyện!"

 

Thấy Ngô Phép đ.á.n.h, đám em nhỏ sợ hãi dám lóc gì nữa.

 

Nghe theo lời Lão Đại, chúng khiêng đến thế nào thì giờ tất tả khiêng thế .

 

Chỉ còn Ngô Phép bệt đất lóc t.h.ả.m thiết.

 

Chứng kiến cảnh đó, Hứa Nam Nam mới kéo Chu Phương rời .

 

 

 

 

Loading...