Thôi bỏ , mặc kệ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dù Hứa Nam Nam cũng quá nhiều thứ , mất một chút thì .
Dựa cái gì mà bao nhiêu điều đều thuộc về nàng hết chứ?
Cô cả đêm ngủ, chỉ đợi đến sáng để xem tình hình.
Thấy Hứa Nam Nam mãi đến, cô sợ hãi kích động, cứ ngỡ chuyện hôm qua thực sự thành công .
Không ngờ rằng, Hứa Nam Nam mà vẫn tới.
Dáng vẻ của nàng qua chẳng giống như gặp chuyện gì cả.
Sao thể như thế ?
Hứa Nam Nam sắc mặt cô biến đổi liên tục, khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ lạnh lùng.
Hôm qua lúc lôi rừng nhỏ, nàng thấy Ngô Tình.
Khi nàng bỏ qua hết ân oán với Ngô Tình, cứ ngỡ cô sẽ cứu .
Dẫu chuyện lớn như , nếu đổi là nàng, cho dù kẻ kéo rừng là nhà Lão Hứa, nàng cũng sẽ tay giúp đỡ.
Không thể mạo hiểm thì gọi cũng , đó là lương tâm tối thiểu của con .
Thấy gặp nạn mà cứu thì khác gì cầm thú?
Thế nhưng Ngô Tình cho nàng một phen mở mang tầm mắt.
Hóa thật sự kẻ thấy c.h.ế.t mà cứu, cô chạy mất, chạy gọi , mà là chạy trốn thực sự.
Hơn nữa phản ứng của cô , nàng đoán rằng cô chỉ hận thể để nàng đó.
Hứa Nam Nam bao giờ nghĩ đến việc trả thù ai, nay luôn là chọc tới nàng thì nàng mới tay tự vệ.
Trong cái thời đại mấy thái bình , ai chẳng minh triết bảo , sống những ngày tháng yên bình.
hành động của Ngô Tình thực sự khiến nàng ghi hận trong lòng.
"Nhìn đủ ?
Ta đây." Nói xong, nàng trở văn phòng.
Ngô Tình kéo nàng : "Nam Nam, chuyện bỏ phiếu, cô thể hứa với ?
Nếu cô đồng ý, sẽ gì hết."
"Ta hiểu cô đang gì." Hứa Nam Nam đương sự bằng ánh mắt kỳ quặc.
Nàng gạt tay cô bước văn phòng.
Ngô Tình ở phía , ánh mắt đăm đăm theo: "Không thể nào, chắc chắn là chuyện, nàng đang giả vờ thôi." Cô tận mắt chứng kiến, thể sai ?
Kẻ đó cao lớn như thế, sức lực chắc chắn mạnh, nhất định đắc thủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-283.html.]
Trong văn phòng, Liễu đại tỷ thấy sắc mặt Hứa Nam Nam vui bèn hỏi: "Cô bám lấy đòi phiếu ?"
Hứa Nam Nam bất lực đáp: "Muội cũng chẳng cô nghĩ gì nữa, cứ khăng khăng bắt bầu cho cô .
Muội dựa cái gì mà lời cô chứ, tưởng là ai .
Vừa còn năng kỳ quặc, bảo chỉ cần đồng ý thì cô sẽ gì hết.
Chẳng hiểu cô đang lảm nhảm cái gì nữa."
"Chắc là định đấy."
"Mặc kệ cô , cây ngay sợ c.h.ế.t ."
"Nói lắm!" Tiểu Trương vỗ tay, "Người của Phòng Thu mua chúng dễ bắt nạt , thể để một con bé học việc bắt nạt chứ.
Nếu cô thực sự dám ám hại Nam Nam, chúng sẽ đối đầu với cô tới cùng, xem ai lợi hại hơn."
Hứa Nam Nam mỉm cảm ơn: "Đa tạ Tiểu Trương ca." Những gì cần sắp xếp nàng đều thu xếp xong, chuyện gì cũng sợ!
Cả buổi sáng trôi qua khá yên bình.
Có vài tới gặp Hứa Nam Nam xin phiếu bầu, nàng quyết định thì cũng về.
Dù cũng chẳng giao tình sâu đậm gì với cô nương nhà , bầu thì thôi .
Gần đến trưa, Tiêu Khoa trưởng trở về, nét mặt chút nghiêm nghị.
"Các đồng chí nữ dạo chú ý một chút, buổi tối nên về nhà sớm.
Hai ngày nay xem chừng thái bình cho lắm." Tiêu Khoa trưởng .
Nghe thấy lời , trong văn phòng đều phấn chấn hẳn lên, Liễu đại tỷ hỏi: "Có chuyện gì mà thái bình hả trưởng phòng?"
"Sáng sớm nay một công nhân phát hiện trong rừng nhỏ một đang , trời đất ơi, hai chân đều gãy lìa , các vị xem đáng sợ cơ chứ.
Vừa nãy công an cục đưa đến bệnh viện huyện , còn tới tìm chúng để điều tra, xem trong mỏ ai gì về chuyện .
Ta mới ở văn phòng mỏ trưởng ngóng chuyện đây."
Kể từ ngày lập quốc đến nay, trị an vốn dĩ luôn , huyện Nam Giang thật sự từng xảy chuyện kinh hoàng như bao giờ.
Mấy xong đều chút phát khiếp.
Liễu đại tỷ tìm Hứa Nam Nam thầm: "Sau hãy về nhà sớm một chút. Thật là dọa quá ."
Hứa Nam Nam lộ vẻ mặt đồng cảm sâu sắc, liên tục gật đầu.
Chuyện như ở Nam Giang mà vẫn là đại sự.
Nơi xảy cách mỏ bao xa, tin tức truyền đến khu mỏ, gây một trận chấn động nhỏ.