Quay đầu tỷ sẽ mang sách của Tiểu Mãn qua, lúc nào rảnh cứ tới phòng việc tìm tỷ lấy sách mà .
Ôn tập sớm một chút thì mới theo kịp tiến độ ."
"Vâng." Hứa Linh nghiêm túc gật đầu.
Con bé cũng học hành t.ử tế, thi đại học, tiền đồ hơn hẳn Đại Nha tỷ.
Nhìn bóng dáng Hứa Linh khuất, Hứa Nam Nam mới thở phào nhẹ nhõm.
Thành thực mà , tình cảm dành cho Hứa Linh tự nhiên thể sánh bằng Tiểu Mãn, nhưng đứa nhỏ gọi nàng một tiếng tỷ tỷ, xem nàng như chị ruột, nàng tuyệt đối thể khiến con bé thất vọng.
Chẳng lời hứa của Hứa Kiến Sinh đáng tin , nàng cứ chuẩn sẵn hai phương án.
Dù thế nào nữa, Tiểu Linh chắc chắn thể về vùng quê nghèo đó .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vừa bước khỏi khu mỏ, nàng thấy Vệ thúc đang chuyện với một nam t.ử.
Người nọ dáng vẻ cao gầy, trông như kẻ suy dinh dưỡng lâu ngày, gương mặt đờ đẫn thiếu sức sống.
Thấy Hứa Nam Nam, Vệ Quốc Binh vẫy tay gọi nàng : "Nam Nam, cháu quen ?
Hắn cứ lảng vảng cổng mỏ suốt, còn là quen, tới đón cháu tan ."
"Nam Nam, giờ mới tan , đợi ở đây lâu lắm đấy."
Hứa Nam Nam còn rõ mặt mũi , gã đàn ông cất giọng trách móc đầy khó chịu.
"Ngươi là ai?" Hứa Nam Nam cảm thấy vô cùng kỳ quặc, gã đầy cảnh giác, "Ta vốn hề quen ngươi."
Đổng Võ vì hôm nay đón Hứa Nam Nam mà xin nghỉ sớm, kết quả là khu mỏ, ở cổng lớn đợi nửa ngày trời, còn tra hỏi đủ điều, giờ Hứa Nam Nam bảo quen, trong lòng lập tức bốc hỏa: "Mẹ và Vu xưởng trưởng là đồng nghiệp cũ, đây còn từng tới nhà các cơ mà.
Mẹ bảo hai chúng tìm hiểu để nên duyên, cô bảo quen ?"
Hứa Nam Nam ngẩn .
Cái gã thần kinh từ cái xó xỉnh nào chui ?
Vệ Quốc Binh cũng dùng ánh mắt thể tin nổi Hứa Nam Nam, Đổng Võ.
Gu của Nam Nam lẽ tệ hại đến mức ?
"Ngươi ăn xằng bậy gì đó?
Nên duyên cái gì, ai ngươi từ chui chứ." Hứa Nam Nam giận đến run .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-267.html.]
Thời đại tuy phụ nữ vị thế hơn, nhưng xiềng xích dư luận vẫn nặng nề.
Danh tiết mà tổn hại thì cũng chỉ trỏ, , huống chi là chuyện nam nữ yêu đương.
Thời mà chuyện tìm hiểu là xác định tiến tới hôn nhân .
"Vệ thúc, cháu quen , đây rõ ràng là một kẻ lưu manh, một gã khốn nạn." Hứa Nam Nam chỉ thẳng mặt Đổng Võ mà mắng, chẳng thèm quan tâm là ai.
Vệ Quốc Binh thái độ của Hứa Nam Nam là đủ hiểu chuyện như gã .
Ông thầm nghĩ, Nam Nam bây giờ khác xưa, tìm đối tượng thì cũng tìm bậc thanh niên tài tú trong mỏ, thể để mắt tới loại trông như khúc gỗ mục thế .
Đã là quen mà còn dám tới mỏ gây rối, bại hoại danh dự của nữ công nhân viên.
Vệ Quốc Binh lập tức vẫy tay, gọi mấy thanh niên trong đội bảo vệ tới.
"Kẻ tới mỏ chúng giở trò lưu manh, bắt lấy , giải lên Công an cục ngay cho !"
Mấy bảo vệ lập tức xắn tay áo lao tới bắt .
Mẹ kiếp, đang lúc rảnh rỗi chẳng việc gì , đúng lúc kẻ đem công trạng tới tận cửa cho em đây mà.
Đổng Võ thấy định bắt thì mặt cắt còn giọt m.á.u, đờ đẫn cả .
Hắn chỉ tay về phía Hứa Nam Nam quát: "Cái con mụ , cô dám đối xử với đàn ông của như thế hả?
Sau nếu kết hôn , xem dạy dỗ cô ." Nhìn cái hình mảnh khảnh , nghĩ thầm chắc chẳng chịu nổi một cú đá của .
Thấy đương sự vẫn còn giở trò lưu manh, bảo vệ lập tức xông tới túm c.h.ặ.t lấy.
Hứa Nam Nam chạy thẳng tới, hung hăng tung một cước bụng họ: "Cho ngươi giở trò lưu manh , đồ khốn kiếp." Đã đá một cái còn hả giận, nàng cầm túi xách đập liên tiếp đầu đối phương.
Vệ Quốc Binh và những xung quanh chứng kiến bộ dạng của Hứa Nam Nam đều chút ngây .
Cô nương ngày thường trông mềm mỏng hiền lành, mà lúc nổi giận cũng lợi hại thật đấy.
Hứa Nam Nam đ.á.n.h cho Đổng Võ còn sức để mắng nhiếc nữa mới buông tay, với Vệ Quốc Binh: "Vệ thúc, hề quen kẻ , chẳng danh tính từ chạy đến đây định hại .
Loại tuyệt đối thể nương tay, hạng lưu manh cứ tống đồn công an mới ."
"Cháu yên tâm, chúng sẽ đưa ngay.