Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:26:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con còn trông mong nội sống lâu trăm tuổi, Tiểu Mãn trưởng thành, còn tìm nơi gả chồng cho nó nữa chứ.”

 

“Thế thì chẳng hóa thành lão yêu tinh .” Vu bà nội đáp.

 

“Ôi, Nam Nam về đấy ?

 

Ta lão Vu , liền sang xem thử.”

 

Hai bà cháu đương trò chuyện rôm rả thì Lý Kim Hoa từ bên ngoài bước , tay còn bồng đứa tôn t.ử ba tuổi. Mụ nay về hưu, chuyên tâm ở nhà chăm bẵm cháu chắt.

 

Hứa Nam Nam thấy mụ đến, thầm nhíu mày. Ngôi nhà mà Vu Gia Gia và Vu Bà Nội từng ở, mấy hôm phân phối cho gia đình chủ quản phân xưởng. Nhà họ nhân khẩu đông đúc, mấy gã trai tráng sắp sửa thành , cấp bậc cũng vặn đạt chuẩn, nên việc phân nhà chẳng ai dị nghị nửa lời.

 

Cũng chính vì lẽ đó, đám xung quanh dường như thôi dòm ngó.

 

Dẫu hai vị lão nhân nhà họ Vu cũng nhường nhà, họ cũng cố sức tranh thủ, chỉ là cuối cùng đến tay mà thôi.

 

Chuyện coi như êm xuôi.

 

Bởi lúc thấy Lý Kim Hoa dẫn xác tới cửa, Hứa Nam Nam vẫn cảm thấy chút hồ nghi.

 

Người qua chẳng hạng dễ chung đụng, đột ngột đến đây, liệu thể chuyện gì lành?

 

ưa, nhưng Vu Bà Nội cũng chẳng nỡ đuổi ngoài, đành tự ứng phó, bảo Hứa Nam Nam nghỉ ngơi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hứa Nam Nam đang xách đồ định phòng, Lý Kim Hoa liền tiến , mắt đảo qua túi đồ tay nàng: "Lần Nam Nam công tác, chắc mua ít thứ về nhỉ?

 

Ta mới thấy cái kính lão của lão Vu , thứ đó chẳng rẻ rúng gì ." Miệng , tay mụ toan vươn định chộp lấy.

 

Hứa Nam Nam nghiêng tránh theo bản năng, mặc kệ sắc mặt Lý Kim Hoa phần tái mét, nàng mỉm : "Cũng chẳng gì, chỉ là chút đồ tẩm bổ thể cho bà nội cháu thôi.

 

Cháu dám phiền dì nữa, cứ tự nhiên trò chuyện."

 

Nói đoạn, nàng dứt khoát xoay phòng.

 

Thấy Hứa Nam Nam trong, sắc mặt Lý Kim Hoa đổi khôn lường.

 

Mụ bồng tôn t.ử xuống cạnh Vu Bà Nội: "Đứa nhỏ tính khí thật chẳng , khó bề chung đụng quá.

 

Sau về nhà chồng thì quản giáo thế nào ?

 

Loại con dâu thế , chẳng ai ưa nổi ."

 

Vu Bà Nội lọt tai những lời : "Nó còn nhỏ, nhà vội chuyện đó."

 

"Sao vội cho ?

 

Đã đến cái tuổi , cứ khứa mãi thành gái già mất thôi.

 

Hơn nữa, bà với lão Vu đều cao tuổi, cũng tìm lấy gã con rể mà cậy nhờ chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-262.html.]

 

Chớ tìm xa, cứ quanh quẩn đây mà chọn, gì còn dễ bề trông nom lẫn ."

 

Lý Kim Hoa quan sát sắc mặt Vu Bà Nội, thấy lão thái thái phản ứng gì, mụ tiếp: "Theo ý mà, cũng đừng tìm nhà nào điều kiện quá, hạng đó quy củ lắm.

 

Cứ tìm nơi môn đăng hộ đối với chúng vặn nhất..."

 

Vu Bà Nội dù khờ khạo đến cũng mùi vị trong lời đó, tức tới mức thất khiếu bốc khói.

 

Ý tứ gì đây?

 

Muốn đại tôn nữ của bà về kế thất, kế cho nhà lão Đổng chắc?

 

Ai mà chẳng đương thời con dâu nhà lão Đổng lâm bệnh, bọn họ chịu chạy chữa mới khiến mất mạng, nay dám nhắm đại tôn nữ của bà.

 

là đồ sát nhân thất đức.

 

Lão thái thái trong lòng nhịn mà c.h.ử.i thề một tiếng.

 

Bà đanh mặt : "Nam Nam nhà tìm thế nào mà chẳng .

 

Ta và lão Vu cũng hạng gánh nặng, chẳng việc gì tự hạ thấp .

 

hộ khẩu thành thị, nghiệp trung cấp, là công nhân chính thức, dung mạo xinh , kiểu gì cũng kén một gã hậu sinh khôi ngô, điều kiện tương xứng mới ."

 

Lý Kim Hoa , liền đây là lời huỵch tẹt rằng coi trọng con trai .

 

Mụ sa sầm nét mặt: "Bà cũng đừng ho thế, ai còn lạ gì ai nữa.

 

Một con nhóc dã tràng từ nông thôn lên, nhận vơ lấy tổ tông mà tưởng hóa thành phượng hoàng thật chắc.

 

Hừ!"

 

Mụ hừ mạnh một tiếng, bồng đứa tôn t.ử, nhổ toẹt một bãi xuống đất mới hằm hằm bước khỏi cửa.

 

Vu Bà Nội tức tới mức n.g.ự.c đau thắt .

 

Cả nửa đời từng đỏ mặt tía tai với ai, đến cái tuổi mà còn chịu cái nhục .

 

Hứa Nam Nam thấy động tĩnh liền chạy xem, thấy Vu Bà Nội tức đến run rẩy cả , nàng vội vàng chạy : "Nội, bà thế ?

 

Trong khỏe ở ?"

 

Vừa , nàng vuốt lưng cho Vu Bà Nội để bà xuôi khí.

 

Vu Bà Nội thở dốc vài mới bình tâm : "Không , chỉ là Lý Kim Hoa cho tức nghẹn thôi." Chuyện bà cũng chẳng buồn kể cho tôn nữ gì cho bận lòng.

 

 

 

 

Loading...