Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 253

Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:26:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nơi đây khác hẳn tiệm cơm quốc doanh ở huyện lỵ.

 

Trong sảnh bày biện bàn tròn, bàn thực đơn, ngoài việc tự cửa sổ gọi món thì phong cách cũng khá giống các nhà hàng tương lai.

 

Nào là mì trộn mỡ hành, tiểu lung bao Nam Tường, hoành thánh tam tiên, canh huyết gà vịt...

 

Chỉ tên món thực đơn thôi mà đương sự thèm nhỏ dãi.

 

Ở huyện lỵ, món ngon nhất cũng chỉ là thịt kho tàu...

 

Đại đô thị quốc tế quả nhiên danh bất hư truyền, bất kể thời điểm nào cũng luôn dẫn đầu xu thế, ngay cả thực phẩm cung ứng cũng phong phú đến .

 

Ừm, còn ở đây vài ngày nữa, hôm nay ăn tiểu lung bao, mai ăn mì trộn...

 

Tốn hai phiếu lương thực quốc ba lạng, cuối cùng đương sự cũng ăn no uống say mà bước ngoài.

 

Chuyến quả uổng công.

 

Hứa Nam Nam xoa bụng cảm thán.

 

Đi bộ một đoạn cho tiêu cơm, Hứa Nam Nam mới lấy đơn thu mua , tìm đến mấy công ty bách hóa gần đó để hỏi thăm về linh kiện.

 

như dự đoán, nơi nào hàng.

 

Hứa Nam Nam cũng chẳng vội, mấy thứ trong Đào Bảo cũng , chỉ là mấy linh kiện đặc biệt dường như tìm .

 

mang một phần về chắc cũng đủ để giao phó công việc .

 

Nhìn đồng hồ hơn bốn giờ chiều.

 

Đương sự bắt một chiếc xe taxi, thẳng tới trạm thu mua phế liệu.

 

Trạm thu mua ở đại đô thị Thượng Hải còn lớn hơn nhiều so với cái trạm ở tỉnh lỵ đương sự công tác.

 

Đồ đạc bên trong bạt ngàn, chắc chẳng ai tin đây là trạm phế liệu.

 

Loại chai nhựa giải khát, lọ đồ hộp vật liệu công nghiệp thì ở đây chẳng thấy bóng dáng .

 

Thời đồ công nghiệp đều là vật tư quý giá, tận dụng xoay vòng liên tục, hỏng đến mức thể hỏng hơn mới tính chuyện thu mua .

 

Ở cửa một nữ đồng chí trung niên mặc bộ đồ công nhân màu xanh.

 

Hứa Nam Nam bước liền đưa cho một nắm hạt dưa: "Đại tỷ, tìm ít sách học cho mấy đứa em ở nhà, ạ?"

 

Nghe bảo mua sách cũ, đại tỷ áo xanh chút nghi ngờ.

 

Thời thiếu gì tiền mua sách giáo khoa mới đến đây lục lọi sách cũ.

 

Đại tỷ gật đầu: "Vào , tự tìm nhé, đừng xáo trộn lên là ." Nói đoạn liền nhét nắm hạt dưa túi quần.

 

Hứa Nam Nam tiến về phía đống sách, lựa tài liệu cho Hứa Tiểu Mãn, dán mắt quan sát những thứ khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-253.html.]

" món dùng chứ, đây là gỗ , còn thể đóng đồ mà.

 

Gỗ thượng hạng đấy, ngày riêng cái giường đó tốn bao nhiêu đại...

 

bao nhiêu tiền ."

 

"Bà đưa mỗi một khúc thế , chúng thu về thì trò trống gì?

 

Đến cái ghế đẩu còn chẳng đóng nổi, lát nữa giao lên khó mà báo cáo ."

 

Đang lựa sách, đại tỷ áo xanh ở cửa bỗng xảy tranh cãi với ai đó.

 

Mấy đồng chí khác bên trong cũng chẳng màng tới, rõ ràng là quá quen với cảnh .

 

Hứa Nam Nam ngoảnh đầu , thấy một lão thái thái mặc bộ đồ Lênin cũ kỹ đang cầm một thanh gỗ dài bằng đòn gánh tranh luận với đại tỷ áo xanh.

 

" Kiều A Di, giúp bà, nhưng khúc gỗ thực sự thu .

 

Bà thà mang đồng sắt trong nhà bán còn hơn, còn thể thu nhận cho bà."

 

Kiều A Di mặc chiếc áo Lênin giặt đến bạc phếch nhíu mày, những nếp nhăn hiện rõ mặt: "Trong nhà lấy mấy thứ đó, chẳng nộp hết ."

 

"Ôi dào, bà mà lừa khác, lúc thu hồi nhà, bà còn tháo gỗ giường xuống, mấy thứ lẽ nào giữ ?"

 

Chẳng ai thực sự nộp hết gia sản trong nhà cả, đều mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.

 

đây cũng chẳng điều gì ác, chẳng cần dồn họ đường cùng.

 

"Khúc gỗ bán thế nào?" Hứa Nam Nam bước gần, mắt rời khỏi thanh gỗ.

 

Nếu đương sự lầm, đây hẳn là gỗ Nam Mộc ?

 

Hứa Nam Nam đây chẳng cơ hội tiếp xúc với mấy loại gỗ cao cấp, đó là đồ chơi của giới nhà giàu.

 

ngày để bồi dưỡng tâm hồn thanh cao, đương sự từng học cổ cầm và sắm một cây đàn từ gỗ Nam Mộc.

 

Nước gỗ cây đàn đó đương nhiên chẳng , nhưng giá tiền thì đắt c.ắ.t c.ổ.

 

Dạo vì sợ hớ, đương sự tra cứu ít tư liệu về gỗ Nam Mộc.

 

Thanh gỗ mắt tuy trông xám xịt đầy bụi bặm, nhưng qua là thấy quen mắt, đợi đến khi gần quan sát kỹ, ngoan ngoan...

 

dường như ẩn hiện cả những sợi tơ vàng.

 

Kiều A Di liếc cô một cái: "Cô nương thứ ?"

 

Đại tỷ áo xanh xen : "Cô mua cái về gì, mang về củi đốt cũng chẳng ai thèm ."

 

"Gỗ đấy!" Kiều A Di phục .

 

 

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Loading...