Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-01-16 16:25:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn ba năm nữa, Mộc Đầu và Thạch Đầu kiểu gì cũng lên sơ trung.

 

Thời trình độ sơ trung nhất thiết nghiệp, chỉ cần học lớp Sơ Nhất, Sơ Nhị, ngoài cũng thể tự tin bảo học thức .

 

Đến lúc đó nếu hai đứa thi công chức, cô thể giúp chúng ôn tập.

 

Dẫu ở nhà ruộng cũng chẳng , ít nhất thể bình an vượt qua giai đoạn đó.

 

Đợi khi sóng gió qua , hai đứa vẫn còn trẻ, chỉ cần chúng chí tiến thủ, cô thể dẫn dắt chúng ăn để cuộc sống .

 

Những lời Hứa Nam Nam thẳng .

 

Tống Quế Hoa cứ ngỡ Hứa Nam Nam để trấn an , bèn lắc đầu: "Thôi, cứ để hai thằng oắt con nhà ở nhà, chẳng yên tâm để chúng chạy rông bên ngoài , để ngay mắt mới ."

 

Lời chút khẩu thị tâm phi.

 

Làm ai chẳng con tiền đồ, nhưng Tống Quế Hoa thể thế, nếu chẳng hóa là kể công để mong báo đáp ?

 

Hai đứa trẻ cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Hứa Nam Nam cũng thêm, thời điểm tới nhiều cũng vô ích, chỉ cần ghi tạc trong lòng là .

 

"Thẩm , đợi khi nghỉ hè, cứ để Mộc Đầu và Thạch Đầu lên chỗ em chơi nhé, giờ chỗ ở , cho chúng lên thành phố mở mang tầm mắt."

 

Lần Tống Quế Hoa từ chối nữa: "Được, cũng nên để hai đứa nó đây đó cho thế giới bên ngoài."

 

Lên xe thành phố, Hứa Nam Nam phát hiện Lưu Xảo cũng mặt xe.

 

mang theo cái ghế đẩu nhỏ, nép một góc.

 

Thấy Hứa Nam Nam lên xe, ánh mắt bà khẽ động, dường như gì đó.

 

Hứa Nam Nam bĩu môi, coi như thấy.

 

Xe xóc nảy suốt quãng đường dài mới tới huyện thành.

 

Xuống xe, Hứa Nam Nam định tới khu mỏ việc ngay.

 

một ngày nghỉ phép, cộng thêm một ngày xin nghỉ nữa, hôm nay vẫn thể nghỉ ngơi, tranh thủ thời gian thủ tục chuyển hộ khẩu cho Tiểu Mãn sang nhà Vu Gia Gia.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Nhị Nha," Hứa Nam Nam một đoạn, Lưu Xảo đuổi kịp, đôi mắt chằm chằm cô, "Nhị Nha, con thật sự chút nể tình xưa nghĩa cũ ?

 

Trước là một đứa trẻ ngoan thế nào, giờ chớp mắt một cái đến tổ tiên cũng chẳng thèm nhận."

 

Lời thật là Tru Tâm.

 

Hứa Nam Nam lạnh lùng liếc bà một cái, mím môi bước tiếp.

 

"Nhị Nha," Lưu Xảo đuổi theo, chặn đường cô, "Con tưởng con quá kế là sẽ ?

 

Cái thời chuyện để con gái chống đỡ môn hộ.

 

Đứa con gái nhà ai mà chống đỡ nổi cửa nhà chứ?

 

Không em trai, con lấy chồng cũng sẽ nhà chồng khinh rẻ thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-237.html.]

Nhìn gương bà nội con kìa, em chống lưng, con sẽ chồng hành hạ cho đến c.h.ế.t."

 

"Ý thẩm là ?

 

Chẳng lẽ chồng nào cũng giống như Lão Thái Thái?" Hứa Nam Nam lạnh lùng .

 

Lưu Xảo cũng giận, thở dài : "Con còn trẻ, thấy bao nhiêu bà chồng .

 

Cứ ngay trong thôn đây, nhà nào chồng chẳng hành hạ con dâu.

 

Bà nội con như thế vẫn còn là nhẹ đấy.

 

dẫu , chúng chẳng vẫn lấy lòng già để sống ?

 

Ta hỏi con, con nhà chồng bắt nạt, ai sẽ đòi công bằng cho con?

 

Là Tiểu Mãn ?

 

Tính tình nó còn nhát hơn cả con.

 

Hay dựa ông bà nội nuôi ?

 

Họ già , dại chứ cũng chẳng còn sống bao năm nữa.

 

Mà dẫu sống, cái tuổi đó thì quản việc gì?"

 

Hứa Nam Nam như .

 

Lưu Xảo hạ giọng: "Ta cũng chẳng lời hai lòng với con nữa, Long Long dù cũng gọi con một tiếng chị, chị em ruột thịt, m.á.u chảy ruột mềm, nó kiểu gì cũng sẽ bảo vệ con.

 

Hơn nữa, con trai mới thể nối dõi tông đường, con cũng cái gia đình con quá kế sang tuyệt tự đến đời con và Tiểu Mãn là hết chứ?"

 

Lời đến mức , Hứa Nam Nam còn rõ mưu tính của bà .

 

Cô thầm nghĩ, nếu Lão Thái Thái con dâu đang đem cháu trai quá kế cho khác, sẽ vẻ mặt thế nào.

 

"Thẩm định để Long Long quá kế ?

 

Không sợ Lão Thái Thái tìm thẩm liều mạng ?"

 

"Long Long là do đẻ , chuyện đương nhiên quyền quyết định." Hộ khẩu dời , bà chỉ phân gia, ai thể nửa lời .

 

"Nhị Nha, tam thẩm là đang nghĩ cho con thôi.

 

Có một đứa em trai vẫn hơn là một chống chọi.

 

Long Long năm nay mười ba tuổi , chỉ hai ba năm nữa là trưởng thành, cũng cần con gánh vác, và tam thúc con vẫn nuôi nổi nó, chẳng quá hời ?"

 

Chẳng cần lo toan gì mà một đứa em trai, chỗ dựa.

 

là hời thật.

 

Hứa Nam Nam mỉa, kiên quyết lắc đầu: "Lưu thẩm , thẩm chắc vẫn nhỉ?

 

 

 

 

Loading...