Chị Nam cũng chẳng buồn nhắc chuyện gã từng bàn triết học với , chỉ trừ coi như ngầm đồng ý với suy đoán của Chu Phương.
Vài ngày , nhóm của Thập Nhất cũng kết thúc đợt học tập tại Khoáng ủy, bắt đầu bước công tác tại tuyến đầu.
Còn những kẻ văn phòng như Chị Nam thì vẫn tiếp tục học tập.
May mà còn cả ngày giảng về quy tắc chế độ tư tưởng tiên tiến của giai cấp công nhân như nữa.
Cao khoáng trưởng lên tiếng, yêu cầu mấy bọn họ bắt đầu san sẻ bớt công việc bên Khoáng ủy, coi như là để sớm quen với công việc mỏ.
Chị Nam thầm nghi ngờ đây là hành vi "công khí tư dụng" của Khoáng ủy, nhưng dĩ nhiên đó chẳng dại gì mà vạch trần "âm mưu" của Cao khoáng trưởng.
Tuy nhiên, đó tình cờ gặp Phó khoáng trưởng Bác Văn.
Khi Bác Văn thấy Chị Nam, đương sự tỏ vô cùng bình thản, chẳng hề lộ chút dấu vết nào cho thấy hai quen , càng ai Chị Nam khu mỏ là nhờ "cửa " của đó.
Chị Nam nhận thấy dạo gần đây Bác Văn thường xuyên lui tới văn phòng khoáng trưởng, nào ngoài cũng đôi mày khóa c.h.ặ.t, dáng vẻ đầy vẻ tâm tư.
Đến cả Cao khoáng trưởng dường như cũng đang trĩu nặng ưu phiền.
Chịu ảnh hưởng từ các vị khoáng trưởng, những khác ở Khoáng ủy dạo năng chẳng ai dám lớn tiếng.
Cuối cùng cũng đợi tới ngày nghỉ, Chị Nam hớn hở dắt Tiểu Mãn, lưng mang theo năm bó mì sợi và một hộp sữa bột dành cho già, tiến về phía nhà Lão Vu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chị Nam và Tiểu Mãn tới đấy !"
Thấy hai chị em ghé chơi, Lão Vu vui mừng khôn xiết, vội vàng giục hai đứa nhà.
Thấy Chị Nam mang theo mì sợi và sữa bột, lão : "Sao cháu mang nhiều đồ thế tới nữa?
Còn nuôi Tiểu Mãn, tiết kiệm mà tiêu xài chứ."
Vì ngôi nhà định cho hai chị em Chị Nam ở, nên giờ đây Lão Vu cũng coi hai đứa trẻ như trong nhà .
Lão thậm chí còn toan tính, đợi khi thời cơ chín muồi sẽ mở lời xem hai đứa nguyện ý Tôn Nữ của , từ nay về sẽ là Tôn Nữ của nhà Lão Vu .
Dĩ nhiên, lúc lão vẫn tiện , tránh để bọn trẻ nghĩ rằng đang dùng ơn nghĩa để ép buộc.
Chị Nam đặt mấy bó mì lên bàn: "Bà Nội dày , thường xuyên uống cháo ngô cũng nhạt miệng, thi thoảng ăn chút mì sợi ngon dễ tiêu hóa."
" là nhờ các cháu tâm lý quá." Lão Vu mừng rỡ, rửa hoa quả cho hai đứa nhỏ dùng.
Bà Nội cũng từ trong phòng bước .
Đây là đầu tiên Chị Nam thấy bà xuống khỏi giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-193.html.]
"Bà Nội, bà xuống giường ?"
"Qua năm mới là bà .
Lão Vu còn dẫn bà ngoài dạo một vòng đấy." Bà Nội mỉm hiền từ.
Bà cảm thấy bình phục nhanh như phần lớn là nhờ hai đứa nhỏ .
Bởi dạo Tết hai đứa sang dùng bữa, tâm trạng bà phấn chấn hẳn lên, sức khỏe theo đó cũng dần hồi phục.
Bà Nội bước tới, xoa đầu hai đứa nhỏ: "Sao lâu chẳng thấy sang chơi?"
Chị Nam đáp: "Sau Tết cháu chuẩn cho kỳ thi tuyển công nhân, thi đỗ nên về chuyển hộ khẩu, học tập ở Khoáng ủy, hôm nay mới nghỉ đấy ạ."
Lão Vu lập tức bắt ý chính: "Cháu thi đỗ ?
Đỗ chân công nhân chính thức của khu mỏ?"
"Vâng ạ," Chị Nam gật đầu , "Ở phòng thu mua."
"Cái con bé , thật là tiền đồ quá!" Lão Vu vỗ tay một cái đét, nếp nhăn mặt dãn vì .
---
"Chị Nam đúng là bản lĩnh, thi đỗ một chỗ như ." Bà Nội cũng tít mắt, trong ánh mắt tràn đầy sự tự hào và vui sướng.
Chị Nam khiêm tốn: "Có lẽ cũng do cháu gặp may, tình cờ gặp đúng mấy câu hỏi học qua."
"Thế thấy kẻ khác cũng gặp may như ?
Cái vẫn là do bản cháu nỗ lực.
Ta sớm , cháu là một đứa trẻ vô cùng nghị lực." Lão Vu .
Lão sực nhớ điều gì đó: " , hộ khẩu chuyển tới , ngôi nhà cũng nên thủ tục sang tên thôi?"
Chị Nam đỏ mặt: "Cháu cũng định thế ạ, đợi khi xong thủ tục, cháu sẽ chuyển hộ khẩu của Tiểu Mãn về ở cùng cháu, Tiểu Mãn cũng hưởng định mức lương thực."
Thực dù phần lương thực của Tiểu Mãn, đó vẫn thừa sức nuôi , nhưng Tiểu Mãn lúc nào cũng cảm thấy bất an, sợ tỷ tỷ nuôi quá vất vả.
Dù thế nào nữa, việc chuyển hộ khẩu cho Tiểu Mãn vẫn là việc cần .
Bà Nội Lão Vu : "Lão Vu , việc ông hãy lo liệu cho sớm , xong xuôi để hai chị em chúng nó còn sớm dọn qua đó."