Lại nhớ đến chuyện Hứa Gia từng đưa con gái nhỏ Hứa Linh học, Lý Tĩnh càng thấy tán thành.
Hai đứa lớn chẳng gì, đứa nhỏ chắc cũng chẳng khá hơn, đưa nó học thà để dành tiền mỗi tháng mua cân thịt cho đám trẻ trong nhà ăn bồi bổ còn hơn.
Buổi tối khi Hứa Gia về, lúc hai trong phòng chuẩn ngủ, Lý Tĩnh cố ý đem chuyện của Chị Nam kể.
"Chúng ở ngay đây mà nó mang về nhà miếng nào, đem cho ngoài sạch.
Chỗ thịt đó mà mang về nhà thì chúng cũng mấy bữa thịnh soạn ."
"Nhà thiếu tiền chắc?
Muốn ăn thịt thì tự mà mua, cứ tơ hào đồ của gì?" Hứa Gia mất kiên nhẫn đáp.
Người đó bây giờ ở khoáng xưởng cũng thường xuyên chỉ trỏ.
Người mặt nhưng lưng thì bàn tán ít.
Mỗi khi thấy, Hứa Gia đều vờ như , nhưng trong lòng thấy uất ức vô cùng.
Người đó đây ở trong quân ngũ, về khoáng xưởng, vốn luôn sống quang minh lạc, chẳng để ai bắt điều gì.
Nào ngờ bây giờ càng sống càng thụt lùi.
Vì thế, giờ đó chẳng nhắc đến chuyện của hai chị em Chị Nam thêm một lời nào nữa.
Chuyện bất luận ai đúng ai sai, tóm đó hạ quyết tâm từ nay về nước sông phạm nước giếng với hai đứa trẻ , cứ coi như dưng nước lã cho xong.
Thấy Hứa Gia vui, Lý Tĩnh dám thêm, trằn trọc một lát nhỏ giọng: "Hứa Gia, chuyện hộ khẩu của hy vọng gì ?
Sắp về quê ăn Tết , lo Bà Nội sẽ hỏi đến."
Cứ nghĩ đến chuyện về quê ăn Tết là Lý Tĩnh thấy lòng nặng trĩu.
Lão Thái Thái chắc chắn đang chằm chằm chuyện .
Nếu để bà sự thật thì hỏng bét.
"Ta , chuyện đó đừng nghĩ nữa.
Danh ngạch của khoáng xưởng giờ nhiều, chuyện lúc ngươi ...
đừng nhắc .
Ta vẫn nuôi nổi con ngươi." Nói xong đó trở , lưng về phía Lý Tĩnh, tự ngủ.
Nghe lời , lòng Lý Tĩnh càng thêm trĩu nặng, nhắm mắt mãi mà ngủ nổi.
---
Cuối cùng cũng đến cuối năm.
Khoáng xưởng bắt đầu cho nghỉ lễ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tuy nhiên kỳ nghỉ dài, bắt đầu từ ngày ba mươi Tết đến hết ngày Sơ Ngũ là việc.
Vẫn để một bộ phận nhân viên trực ban.
Chị Nam về quê ăn Tết, đó là công nhân tạm thời nên chuyện trực ban chẳng đến lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-159.html.]
Lần đương sự dự định ở thôn vài ngày.
Trước khi , đó chuẩn tới thăm nhà Gia Gia.
Chuyện căn nhà, Chị Nam vẫn với Tiểu Mãn.
Đương sự đợi Tết khi hộ khẩu thành phố, việc êm xuôi mới tính.
Gia Gia đó cũng bảo đó cứ ở .
Chị Nam những tính toán riêng: một là đó mới đến khoáng xưởng hai tháng, là công nhân tạm thời, đột nhiên nhà riêng thì quá gây chú ý; hai là đó đó còn học lớp đêm, ở ký túc xá sẽ thuận tiện hơn.
Lần Chị Nam dẫn theo cả Tiểu Mãn, chỉ đây là một hảo tâm tình cờ gặp khi thành phố.
Hai chị em cùng xách quà đến nhà Gia Gia, khiến đôi lão phụ thê vô cùng mừng rỡ.
Hai họ chẳng còn thích, mỗi khi lễ Tết đến cảm thấy vô cùng quạnh quẽ.
Nay hai đứa trẻ tìm đến nhà, gian bỗng chốc trở nên ấm cúng, .
Chị Nam chỉ biếu t.h.u.ố.c bổ mà còn mang theo một ít bột mì, để hai thể gói sủi cảo ăn Tết.
"Cháu đến chơi là quý , còn mang theo bao nhiêu đồ thế .
Số thịt cháu gửi, hai già ăn mãi hết ." Bà Nội híp mắt .
Chẳng họ tham chút đồ của trẻ nhỏ, mà là trân trọng cái tâm ý .
Cảm thấy bản vẫn còn nhớ đến.
"Sắp đến Tết , cháu thể tay .
Bà Nội cứ việc ăn , cháu sẽ luôn cách mang đồ về cho hai ."
"Sau cháu đừng việc đó nữa.
Ta ăn chẳng bao nhiêu, nhưng cháu thế...
.
Vạn nhất phát hiện thì tính ?" Bà Nội chút lo lắng.
Chị Nam mỉm : "Giờ bà và Gia Gia giúp đỡ, chuyện lớn của cháu xong xuôi , cháu nữa .
Chẳng qua là lấy chút đồ bổ từ chỗ quen về dùng thôi, cái phạm pháp."
Giờ chuyện lớn giải quyết xong, Chị Nam cũng mạo hiểm thêm nữa.
Hiện tại đó tiền tiết kiệm, đủ dùng.
Lại Taobao trong tay, đồ ăn thức dùng chẳng thiếu thứ gì.
Nghe Chị Nam , Bà Nội mới thực sự yên tâm.
Bởi vì hai chị em Hứa Nam Nam tới chơi, Vu Bà Nội định đích xuống bếp một bữa thật ngon. Vu Đông Lai nhất quyết đồng ý, cứ tranh lấy phần . Hứa Nam Nam bèn : "Tay nghề của cũng khá lắm, là để trổ tài cho hai vị nếm thử nhé. Ta vốn việc ở đại thực đường, danh sư chỉ dạy đấy." Lời nàng mang theo vài phần phong thú, hóm hỉnh.