Bà vốn thích những món đồ chiên rán nhiều dầu mỡ thế .
Loại thức ăn chín đắt, vì là đồ chiên, tẩm thêm bột mỳ, ba hào một phần, mà mỗi phần cũng chỉ năm sáu miếng.
Nhà đông như , một phần chắc chắn đủ, lấy hai phần mới bõ.
Cộng thêm tiền món thịt lợn hầm miến và phiếu lương thực bên , tính cũng mua cả cân thịt .
Trời ạ, tiền nếu tự mua thịt về hầm, khi nấu cả một chậu lớn chứ.
Lý Tĩnh bắt đầu thấy hối hận, sớm thế đem thịt họ mang sang mà hầm, chẳng cần tốn thêm tiền thế .
Bà c.ắ.n răng mua hai phần cá chiên, bên Hứa Hồng cũng bưng l.ồ.ng cơm tới.
Có điều mắt con bé cứ chằm chằm một cái bàn phía xa.
"Nhìn gì thế, mau về ăn cơm thôi." Lý Tĩnh tâm trạng , gắt gỏng .
Hứa Hồng kéo tay bà , chỉ về phía cái bàn ở góc khuất: "Đại bá nương, xem là Nhị Nha và Tứ Nha, cả chú Hứa Quý ở dãy ."
Lý Tĩnh thấy tên Hứa Nam Nam, lông tơ dựng cả lên, bà nghiến răng sang, quả nhiên thấy hai đứa con gái cùng Hứa Quý đang ăn cơm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ba chiếm hẳn một bàn, bàn bày mấy cái l.ồ.ng cơm.
Trong đó đựng đầy thịt lợn hầm miến, dù xa thế bà vẫn thấy thấp thoáng ít thịt.
Lại còn cả một đống cá chiên xếp cao ngất.
Đây chính là hai món ngon nhất nhà bếp hôm nay .
Trên bàn ăn của họ chẳng thấy bóng dáng món rau nào cả.
Hai con khốn , bà vì mua hai món mặn mà đau xót tiền bạc, sống thắt lưng buộc bụng.
Vậy mà hai đứa hào phóng vô cùng, dẫn theo một ngoài đến đây ăn ngon mặc .
"Hồng Hồng, chúng qua đó xem ."
Lý Tĩnh bưng l.ồ.ng cơm, hùng hổ bước tới.
Phía bên , Hứa Quý đang ăn món mặn Hứa Nam Nam mua mà lòng thấy đành, nghĩ bụng mới mang chút thịt sang, để Nam Nam tốn kém thế , lát nữa vợ lão chắc chắn cằn nhằn cho mà xem.
Hơn nữa hai đứa trẻ sống ở thành phố cũng chẳng dễ dàng gì.
Nam Nam vẫn là công nhân tạm thời, tiền lương chừng cao, còn nuôi thêm Tiểu Mãn, lão là lớn mà ăn của hai đứa trẻ, chính lão cũng thấy hổ.
Vốn dĩ lão định chỉ ăn chút rau xanh, ai ngờ đứa nhỏ Nam Nam khách khí đến , bưng hai cái l.ồ.ng cơm lớn, mua hẳn hai chậu thức ăn mặn về.
"Chú, chú ăn chứ." Hứa Nam Nam hối thúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-156.html.]
"À, chú , các cháu cũng ăn ." Hứa Quý gắp thức ăn cho hai đứa nhỏ, cũng bắt đầu ăn.
Mua thì cũng mua , thôi cứ ăn , là tấm lòng của con trẻ mà.
Hứa Quý tự an ủi như thế, bụng lão cũng sôi sùng sục từ lâu, mong chút dầu mỡ .
"Nam Nam, Tiểu Mãn, hai đứa đang cái trò gì hả?!"
Hứa Quý mới ăn một miếng, Lý Tĩnh đột ngột bên cạnh bàn gào lên một tiếng, lão giật suýt thì sặc.
Lý Tĩnh lão bảo: "Là Hứa Quý đấy , chú tới đây?
Tới mà nhà chơi, chạy nhà bếp ăn uống gì.
Cơm nước ở đây chẳng rẻ rúng gì , lương của Nam Nam thấp, bữa tốn bao nhiêu là tiền đấy."
Lời lẽ đầy vẻ châm chọc khiến mặt Hứa Quý đỏ bừng lên vì ngượng.
Hứa Nam Nam thấy , tức giận bật dậy, lạnh lùng : "Can dự gì đến ngươi?
Hồi và Tiểu Mãn ở trong thôn, chính là Quý chú và Quế Hoa thẩm chăm sóc chúng .
Quý chú chính là bậc trưởng bối của và Tiểu Mãn, chúng bằng lòng hiếu kính trưởng bối, thì ?"
"Cha ruột còn sờ sờ đấy, chẳng thấy ngươi hiếu kính, hiếu kính ngoài." Lý Tĩnh tức quá hóa .
Những đang ăn cơm xung quanh thấy bên cãi vã thì đều ngoái .
Hứa Quý lo chuyện ầm ĩ lên sẽ khiến Hứa Nam Nam khó sống mỏ, bèn khuyên: "Thôi bỏ Nam Nam,"
Hứa Nam Nam kịp lên tiếng thì Lý Tĩnh chịu buông tha.
"Sao mà bỏ qua , chuyện xong .
Ta nuôi nó khôn lớn nhường , ăn của nó miếng cơm nào, mà nó hiếu kính ngoài."
Hứa Nam Nam cũng hạng sợ phiền phức: "Ngươi nuôi khi nào?
Nếu ngươi ngươi là , còn tưởng là đứa cha đấy.
Từ lúc , hầu hạ cả một nhà, giặt giũ c.h.ặ.t củi nhóm lửa, mười tuổi xuống đồng kiếm công điểm, mỗi ngày chỉ ăn một bữa cơm.
Lúc đó chẳng thấy bóng dáng ruột ?
Giờ thấy món hời là tìm đến nhận con gái ?"
Hứa Quý thấy sự việc đến nước , cũng dậy bảo: "Lý Tĩnh, lúc đứa nhỏ chịu uất ức, ngươi và Hứa Kiến Sinh màng đến .