Đây đều là đồ của mấy tay Độc Thư Nhân trong huyện mang tới, là vật gia truyền của Lão Tổ Tông, dám để trong nhà.
Muội chớ phạm sai lầm.”
Chị Nam lật một trang sách cổ: “Đại gia, ngài xem chữ nó nhận , chứ chẳng nhận nó, ngoài việc nhóm lửa , thật chẳng còn cách nào khác.
Nếu thì thứ ăn uống , mang về nhà gì chứ.”
“Cũng đúng, thôi , để lấy dây buộc cho .
Đưa năm hào xách hết .”
Nghe thấy chỉ năm hào, lòng Chị Nam dậy sóng.
Đống đồ , dù đồ cổ thì vật sưu tầm bình thường cũng mà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cứ quẳng lên tiệm Taobao , nếu bán thì giữ dùng cũng chẳng lỗ.
Chị Nam dám ngang nhiên xách về khu mỏ, chỉ đành tìm một góc khuất , quẳng sạch tiệm Taobao, ngay cả giá cũng thèm định, cứ thế treo lên đó, trực tiếp về khu mỏ.
“Chị Nam, cuối cùng cũng về .”
Vừa đến khu mỏ, một đàn ông từ trong phòng bảo vệ bước .
Chị Nam kỹ, là trượng phu của Tống Quế Hoa – Hứa Quý.
“Quý thúc.” Chị Nam ngạc nhiên reo lên.
Vệ Quốc Binh cũng từ bên trong , hỏi: “Chị Nam, là từ Hứa Gia thôn đến tìm , quen ?”
“Vệ thúc, đây là Quý thúc, đặc biệt chăm sóc và Tiểu Mãn khi còn ở Hứa Gia thôn.
Hộ khẩu của và Tiểu Mãn hiện vẫn đang ở nhà thúc đấy ạ.” Chị Nam mỉm xong, sang Hứa Quý: “Quý thúc, thúc lên đây?
Quế Hoa thẩm vẫn khỏe chứ ạ, còn Trần Bà Nội, Mộc Đầu và Thạch Đầu, họ đều cả chứ?”
“Tốt, đều cả.” Hứa Quý liên tục gật đầu, bước phòng bảo vệ, xách một chiếc bao tải.
“Lần thúc đặc biệt lên đây để đưa đồ cho và Tiểu Mãn.
Muội đoán xem là thứ gì?”
Đồ trong bao trông nhiều lắm, Chị Nam thực sự đoán thứ gì thể khiến Hứa Quý lặn lội một chuyến xa xôi như .
“Muội quên , đây gì ở trang trại nuôi dưỡng?”
“A, là thịt lợn!” Chị Nam kinh ngạc cái bao Hứa Quý đang xách.
“Đoán đúng !” Hứa Quý hì hì .
Vì sắp đến Tết, khi nộp lợn thịt cho nhà nước, trong thôn vẫn còn dư vài con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-153.html.]
Hứa Căn Sinh vung tay quyết định, vì đợi chúng gầy vì thiếu ăn, chẳng thà g.i.ế.c sớm lấy thịt chia cho bà con.
Cảnh tượng chia thịt náo nhiệt chẳng kém gì lúc chia lương thực.
Trên con lợn chỗ nào cũng là bảo vật, huyết lợn, xương lợn, lòng già, thịt lợn… đều là đồ mặn cả.
Đối với những dân Hứa Gia thôn quanh năm chẳng miếng thịt nào bụng, việc chia thịt còn đáng mong đợi hơn cả ngày Tết.
Dân làng thì đông, chia mỗi hộ cũng chỉ vài cân thịt mà thôi.
Chị Nam tuy giờ tạp vụ thành phố, nhưng mấy con lợn vốn do một tay nuôi dưỡng chăm bẵm, công lao khổ lao, thế nên khi Hứa Căn Sinh chia cho Chị Nam vài cân thịt, dân làng dù chút tiếc rẻ nhưng cũng chẳng ai nỡ mặt phản đối.
Vậy là mấy cân thịt trở thành tài sản riêng của hai chị em Chị Nam.
Vì hộ khẩu của Chị Nam ở nhà Tống Quế Hoa, nên thịt do Tống Quế Hoa giữ hộ.
“Thẩm của định dùng muối thịt hun khói cho , nhưng còn kịp thì đám nhà gian đến gây chuyện, đòi lĩnh thịt .
Thẩm lo giữ nổi, nên bảo thúc trực tiếp mang lên thành phố cho luôn.
Có cả mỡ lẫn nạc, chỗ nạc thì gói sủi cảo thịt hun khói đều .
Chỗ mỡ thì mau ch.óng thắng lấy nước cốt, thẩm nước cốt mỡ lợn nhiều dinh dưỡng hơn dầu thực vật, để bồi bổ cơ thể.”
Chị Nam bao thịt, sống mũi chợt cay cay.
Nguyên Lai là dù đó và Tiểu Mãn rời khỏi Hứa Gia thôn, dân nơi vẫn đối xử tệ bạc, vẫn quên phần của họ.
Hoa Thẩm còn để Quý thúc lặn lội đường xa mang tới.
Đây đều là tình nghĩa, là cái ân huệ đáng để đó và Tiểu Mãn ghi nhớ suốt đời.
Lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, Chị Nam vội vàng : “Quý thúc, để dẫn thúc ăn cơm, sẵn tiện hỏi thăm chuyện ở nhà.
Ta và Tiểu Mãn đều luôn nhớ về Hứa Gia thôn, nhớ .”
Hứa Quý vốn ăn, ở thành phố ăn cơm dùng lương phiếu, giá cả chẳng rẻ rề.
Thúc tự mang theo lương khô, dọc đường ăn cũng xong bữa.
“Hay là tìm chỗ nào chút thôi, thúc với vài câu thúc về luôn.”
Chị Nam : “Quý thúc, giờ đang việc ở nhà ăn mà, thiếu đồ ăn .
Đi thôi, hôm nay dẫn thúc nếm thử đồ ăn ở nhà ăn khu mỏ.
Tay nghề Đại Sư của chúng tuyệt lắm.”
Thấy Hứa Quý còn do dự, đó bồi thêm: “Quý thúc, thúc mà.