Chu Phương vuốt cằm: “Cô của cũng .
Xem mấy ông lớn ở mỏ chúng cũng tình cảm đấy chứ.” Đương sự vỗ vai Hứa Nam Nam cổ vũ: “Hứa Nam Nam, hãy việc cho , cố gắng sớm ngày trở thành nhân viên chính thức nhé.”
Hứa Nam Nam sững một lát, lập tức lộ vẻ nghiêm túc: “Chu cán sự, tỷ yên tâm, nhất định phụ lòng tin tưởng của tổ chức!”
Chu Phương ngờ Hứa Nam Nam hài hước như , liền bật khanh khách.
Tưởng Lệ Lệ ở cửa sổ thấy Chu Phương và Hứa Nam Nam trò chuyện vui vẻ thì bĩu môi khinh bỉ.
Ăn cơm xong, Chu Phương văn phòng việc.
Công việc của họ tuy buổi trưa thời gian nghỉ nhưng dài, vả việc quá nhiều nên gần như chẳng lúc nào nghỉ ngơi.
Hứa Nam Nam dắt Tiểu Mãn về ký túc xá.
Trong phòng vẫn ai , chắc hẳn vẫn còn đang ca.
“Chị, chúng cứ ở lì trong ?” Tiểu Mãn mắt sáng rỡ ngoài cửa.
Hứa Nam Nam lập tức tâm tư của , vỗ đùi một cái: “Không ở lì , chị dắt ngoài dạo một vòng.
Nhân tiện mua cho Tiểu Mãn ít đồ dùng học tập, chị , ở nhà mà bài tập.”
Mắt Tiểu Mãn sáng rực lên, vì đồ dùng học tập mà là vì câu “ ngoài dạo” của Hứa Nam Nam.
“Nam Nam, hai chị em ngoài ?” Khi tới cổng lớn của mỏ, Vệ Quốc Binh hì hì chào hỏi.
“Vệ thúc.” Hứa Nam Nam và Tiểu Mãn đồng thanh chào.
Hứa Nam Nam híp mắt: “Vệ thúc, chúng cháu ngoài dạo chút ạ.
Ngày mai cháu bắt đầu việc nên chuẩn một chút.”
“Được, sớm về sớm nhé.” Vệ Quốc Binh vẫy tay, trong lòng thấy an lòng.
Hai chị em cuối cùng cũng khá lên .
Nhìn bóng lưng hai đứa nhỏ, Vệ Quốc Binh chợt nhớ tới Hứa Kiến Sinh hôm nay xin nghỉ, thầm nghĩ cha con cứ ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, chẳng Hứa Chủ nhiệm sẽ đối mặt thế nào.
Hứa Nam Nam đưa Tiểu Mãn tới bưu điện , mua thêm một ít tem.
Nhất cử lưỡng tiện, cô còn gây chuyện nực như nữa.
Có điều nhân viên bưu điện thấy cô cầm mấy đồng bạc chỉ để mua tem chơi thì thầm nghĩ lớn nhà chắc là cưng chiều con trẻ quá mức .
Chẳng nhà ai đưa cho con cái nhiều tiền tiêu vặt đến thế.
Cũng may Hứa Nam Nam thấy, nếu chắc cô hộc m.á.u mất.
Rời khỏi bưu điện, Hứa Nam Nam đưa Tiểu Mãn tới tiệm tạp hóa mua văn phòng phẩm.
Trong cửa hàng Taobao của cô cũng , nhưng sản phẩm thời và thời khác biệt lớn, chẳng hạn như chất lượng giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-126.html.]
Dẫu cửa hàng Taobao, nhưng cô vẫn giữ bí mật, những thứ thời thể mua thì cô cố gắng mua ở đây.
Tiểu Mãn thấy chị mua nhiều quá, liền kéo tay Hứa Nam Nam, nhỏ giọng bảo: “Chị, mua ít thôi ạ, em sẽ dùng tiết kiệm, thế là đủ dùng .”
Vừa mới lên thành phố, hai chị em chẳng gì trong tay, thể tiêu xài hoang phí như .
Nhìn tiền bỏ , con bé bắt đầu thấy xót ruột.
Hứa Nam Nam thấy bộ dạng xót tiền của thì bảo: “Không , giờ chị công việc , sẽ tiền lương.
Cái gì cũng thể tiết kiệm, chứ chuyện học hành bài tập thì thể tiết kiệm .”
Tiểu Mãn những cuốn vở, im lặng một lát hỏi: “Chị, em thể dùng chung với Hứa Linh ạ?”
Hứa Nam Nam sững , trong lòng chợt nhận và Tiểu Mãn suy cho cùng vẫn khác .
Tiểu Mãn là Tiểu Mãn thực sự, tình cảm chị em với Hứa Linh là chân thật.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Còn cô là giả mạo, nên bao giờ thực sự nhập tâm vai diễn .
Lúc nãy khi mua đồ, cô quả thực hề nghĩ đến việc mua cho Hứa Linh.
Như , dù đó cũng là của .
Hứa Nam Nam xoa đầu con bé: “Dĩ nhiên là chứ, các là chị em mà.”
, cô tận hai đứa em gái mà.
Dù Hứa Linh kiên quyết đòi Hứa Kiến Sinh đưa học, nhưng cô luôn cảm thấy vợ chồng Hứa Kiến Sinh chẳng đáng tin cậy bằng cô.
Nhiệm trọng đạo viễn đây.
“Hỏi thăm ?
Con ranh Hứa Nam Nam đó cửa nào mà chen nhà bếp của chúng thế?”
Tưởng Lệ Lệ trong nhà ăn, hỏi một gã Thanh Niên.
“Chưa thấy gì Lệ Lệ ạ.
Theo thì thôi bỏ , chuyện cũng quyết , về với một tiếng là .”
“Sao mà bỏ qua !
vất vả lắm mới lo liệu xong, kết quả kẻ khác hớt tay , mà cam tâm cho .
Chẳng là ai cái việc nữa, tự dưng nhét một đứa chẳng đây.
Dẫu cũng là cũ ở cái bếp , thế mà chẳng ai thèm đ.á.n.h tiếng một câu.”