Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:13:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Theo như lời Hạ Thu Sinh với nàng, thì tranh thủ Tết, nàng thể đăng ký học trường bổ túc ban đêm ở mỏ quặng, học , sang năm khi thi tuyển công nhân cũng cái bằng cấp để đưa .

 

"Chắc chắn là dễ bán, nhà nào cũng lương thực để ăn .

 

Thôn bên cạnh thu hoạch năm nay bằng thôn , nhiều nhà chẳng chia bao nhiêu lương thực, nhà còn nợ ngược lương thực của công gia nữa kìa."

 

Quế Hoa việc nhanh nhẹn, xin nghỉ nửa buổi, đích sang thôn bên cạnh một chuyến, lúc về tìm mua.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tất nhiên, họ gọi đây là mua bán, mà gọi là "mượn lương thực".

 

Mượn lương thực mà lương thực để trả thì tính ?

 

Thì dùng tiền để quy đổi .

 

Đến cả xe đẩy cũng chẳng cần dùng tới, hai gã hán t.ử dùng đòn gánh trĩu nặng vai, thoắt cái quẩy hết lương thực nhà Hứa Nam Nam .

 

Lúc Hứa Nam Nam dắt theo Hứa Tiểu Mãn xuất phát, đến tiễn đưa đông vô cùng.

 

Vợ chồng Hứa Căn Sinh tới, cả nhà Tống Quế Hoa cũng mặt, thêm mấy hộ trong thôn bình thường vốn dĩ thiết cũng đến đủ cả.

 

"Nam Nam, hãy vì dân làng chúng rạng danh nhé, ráng mà phấn đấu thành nhân viên chính thức, thành phố." Lưu Đại Hồng hào khí ngất trời .

 

"Ta sớm đứa nhỏ ngươi là kẻ tiền đồ, còn bản lĩnh hơn cả Căn Sinh thúc ngươi nữa kìa.

 

Lên thành phố thì chăm chỉ lụng, đừng quên thỉnh thoảng về thăm chúng ."

 

"Đại Hồng thẩm t.ử, Hổ T.ử mua món gì, thẩm cứ thư cho , mua giúp nhờ nhắn gửi mang về cho." Hứa Nam Nam mỉm đáp lời.

 

Tuy rằng thành, nhưng nàng từng ý định tuyệt giao với ở thôn Hứa Gia.

 

Nơi đây tuy những kẻ họ Hứa đáng ghét, nhưng cũng nhiều khiến nàng khắc cốt ghi tâm.

 

Ngay cả một Căn Sinh thúc nhu nhược, thực tế cũng giúp đỡ nàng ít.

 

Lưu Đại Hồng thì mừng rỡ khôn xiết, cảm thấy bản quả nhiên lầm .

 

Đứa nhỏ thực sự là kẻ trọng tình trọng nghĩa.

 

"Sau khẩu phần lương thực của Hổ T.ử nhà trông cậy cả ngươi đây." Lưu Đại Hồng trêu chọc.

 

"Thôi , giờ chẳng còn sớm nữa, xuất phát thôi."

 

Hứa Căn Sinh lọt mắt cảnh đám đàn bà con gái cứ lải nhải dứt, bèn lên tiếng hối thúc.

 

Lần Lưu Đại Hồng hề đối đầu với lão, trái còn giục chị em Hứa Nam Nam mau ch.óng lên đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-122.html.]

Hứa Nam Nam đưa mắt một lượt, ngoảnh về phía trang trại chăn nuôi.

 

Thấp thoáng xa xa, dường như một bóng đang đó.

 

Nàng vẫy tay chào những đưa tiễn, xoay vẫy tay về phía trang trại.

 

Tạm biệt, Hạ lão sư.

 

Trong thôn Hứa Gia, Hứa gia cũng tin Hứa Nam Nam hôm nay rời .

 

Sáng sớm lúc Hứa Lão Thái quét dọn nhà vệ sinh, cố ý đem chuyện kể cho bà , trong lời còn mang theo mấy phần giễu cợt.

 

Hứa Lão Thái mang theo mùi hôi thối nồng nặc trở về nhà, nghĩ đến chuyện mà lòng khỏi bực dọc.

 

Thấy các con trai và con dâu đồng về, bà bắt đầu gây sự: "Ta tin chuyện lão đại nhúng tay , bằng thì ai con khốn đó là thứ gì mà cho nó lên thành phố công nhân chứ."

 

Đối với một Hứa Lão Thái vốn dĩ chỉ oai phong ở chốn làng quê, huyện Nam Giang là một nơi xa vời vạn dặm, là nơi khiến bà tự ti đến mức dám đặt chân tới.

 

Giờ đây, kẻ bà căm ghét nhất đến đó công nhân, trong lòng bà mà thoải mái cho nổi.

 

Trước khi Hứa Nam Nam còn ở trong thôn, Hứa Lão Thái luôn nghĩ sẽ cơ hội khiến con bé đó nếm mùi đau khổ.

 

ấp ủ bao nhiêu tâm tư xa, tính toán tìm thời cơ tay.

 

Thế nhưng kịp gì thì Hứa Nam Nam mất .

 

Cảm giác chẳng khác nào dùng gậy đập bông gòn, chẳng chút lực phản hồi.

 

Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình , lộ rõ vẻ bất lực.

 

Hứa Kiến Bình định lên tiếng nhưng Lưu Xảo lôi mất.

 

Hứa Kiến Hải chẳng còn cách nào khác, đành : "Mẹ , con và Kiến Bình hỏi qua đại ca , thực sự chuyện .

 

Huynh còn đặc biệt dò hỏi, chỉ đó là ý của lãnh đạo mỏ, cũng chẳng rõ thực hư thế nào."

 

Nhắc đến chuyện , Hứa Kiến Hải cũng thấy phiền muộn vô cùng.

 

Sao chuyện như chẳng bao giờ rơi trúng đầu gã cơ chứ.

 

Trong lòng Hứa Lão Thái cũng tin phần nào việc con trai lớn can thiệp chuyện .

 

Chỉ là nghĩ tới vẫn thấy nghẹn khuất, bèn gào lên: "Chắc chắn là con khốn đó mang hết phúc khí của Hứa gia chúng , bằng Hứa gia chẳng như xưa, còn nó thì gặp vận may lớn đến thế."

 

 

 

 

Loading...