Chủ Tiệm Nhỏ Thập Niên 60 - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-01-16 10:13:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đầu năm kỳ thi tuyển công nhân, cháu nỗ lực mà thi đỗ, đừng để mất mặt, khiến còn mặt mũi nào để đứa học trò Lý Thành Văn nữa."

 

Thiên Nhất kìm mà sống mũi cay cay, nàng mím c.h.ặ.t môi gật đầu: "Vâng", giọng nàng nghẹn ngào, "Cháu nhất định sẽ thi đỗ, đến lúc đó cháu sẽ về cùng chú ăn mừng." Nói nàng cúi thật sâu Hạ Thu Sinh, "Hạ đại thúc, cháu sẽ mãi mãi ghi nhớ lời chú, nếu năng lực, cháu cũng sẽ giúp đỡ những cần giúp đỡ quanh ."

 

Hạ Thu Sinh mỉm gật đầu, trong ánh mắt mang theo vài phần an ủi.

 

Vì Thiên Nhất sắp thành, Quế Hoa liền đề nghị cả nhà cùng ăn mừng một bữa, cũng xem như tiễn chân Thiên Nhất, cầu chúc nàng thành sự thuận buồm xuôi gió.

 

Thiên Nhất sắp thành công nhân, vui mừng nhất trong thôn chính là Quế Hoa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ban đầu Quế Hoa vì thương hại hai chị em nên đôi khi giúp đỡ một tay, khi hai chị em dọn riêng, chung sống lâu dần, bà đem lòng yêu quý hai đứa trẻ hiểu chuyện .

 

Hiện giờ hộ khẩu của Thiên Nhất cũng đặt ở nhà bà, cả nhà ăn cùng mấy bữa cơm, nào cũng hòa thuận vui vẻ, bà vô thức coi hai đứa trẻ như một nửa con gái của .

 

Lần Thiên Nhất thành, Quế Hoa mong mỏi hai đứa đừng về cái nơi khổ cực nữa, định bụng cả nhà cùng chung vui một bữa để lấy hên.

 

Hứa Quý từ sớm giăng lưới, vất vả lắm mới kiếm hai con cá mang về.

 

Vừa tan , Quế Hoa vội vã chạy về nhà, đích xuống bếp một bữa cơm thể coi là thịnh soạn trong thời buổi .

 

Bởi vì Thiên Nhất sắp thành, Trần Bà Nội càng coi trọng nàng hơn, thái độ còn hòa nhã hơn cả bình thường.

 

"Chuyện vẫn do Hứa Kiến Sinh sắp xếp , hôm qua Hứa Gia cử thành ." Trong lúc ăn cơm, Quế Hoa thắc mắc .

 

Thiên Nhất để Hứa Kiến Sinh nghiễm nhiên hưởng cái danh hờ , bèn : "Chắc là , chuyện thế thì cũng chẳng đến lượt cháu.

 

Cháu đoán chừng là do hai cháu tới mỏ quặng, quen mấy vị lãnh đạo ở đó giúp đỡ.

 

Họ cũng cảnh nhà cháu, còn cho cháu tiền nữa."

 

"Nghe cháu thì đúng là thế thật.

 

Hứa Kiến Sinh cũng chẳng gan chuyện , nếu cái nhà ở gian loạn lên mất."

 

Thạch Đầu lùa cơm từng miếng lớn, miệng đầy nhóc, mãi mới nuốt xuống , hỏi: "Thiên Nhất tỷ, tỷ còn về nữa ?

 

chúng gặp tỷ nữa ?"

 

Vất vả lắm mới một tỷ tỷ và một , tình cảm còn kịp khăng khít thì sắp xa .

 

Mộc Đầu cũng hai với vẻ đượm buồn, chỉ là đó hỏi miệng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tiem-nho-thap-nien-60/chuong-121.html.]

Tâm tư đó xưa nay vốn tinh tế, lúc nên hỏi những lời như .

 

Quế Hoa gõ nhẹ đầu Thạch Đầu: "Về gì, thành phố là nơi , thì đừng về nữa." Quế Hoa từng thành bao giờ, trong mắt bà, thành phố chính là nơi tuyệt vời nhất đời.

 

Ăn lương thực cung ứng, chân lấm tay bùn ruộng, mỗi ngày mặc đồ tề chỉnh, ở nhà gạch lầu cao.

 

Thiên Nhất : "Đương nhiên là về chứ, cháu còn về thăm mà.

 

Cho dù cháu ở , đây vẫn là nhà của cháu."

 

Nghe Thiên Nhất , Quế Hoa suýt chút nữa rơi lệ.

 

Hứa Quý gắp thức ăn cho bà: "Đây là chuyện vui, lóc cái gì."

 

Trần Bà Nội cũng : "Thiên Nhất đúng, lúc nào về thăm chúng đều ."

 

Quế Hoa lau nước mắt: "Được, khi nào cháu về thăm chúng thì cứ trực tiếp về.

 

Đây cũng là nhà của cháu."

 

Thiên Nhất sắp , lương thực chia thật khó xử lý.

 

Mấy trăm cân lương thực, còn kịp ăn hết.

 

Thiên Nhất ý định để một phần cho Hạ Thu Sinh, để một phần cho nhà Quế Hoa.

 

nàng thành việc ở nhà ăn, lo thiếu cái ăn, cùng lắm thì còn "Taobao" hỗ trợ.

 

Hạ Thu Sinh nhận, kiên quyết chỉ ăn cơm do công xã sắp xếp cho đó.

 

Người đó lấy của Thiên Nhất lấy một hạt gạo.

 

Trong lòng đó lo lắng chuyện mối quan hệ giữa đó và chị em Thiên Nhất khác phát hiện.

 

Quế Hoa cũng lấy, cảm thấy chẳng giúp gì nhiều cho hai chị em, tự dưng nhận lấy lương thực lòng bà thấy yên.

 

"Hai chị em cháu thành, kiểu gì cũng cần dùng đến tiền, chỗ lương thực hãy đổi thành tiền mang thành mà dùng."

 

Thiên Nhất chút lo lắng: "Liệu dễ bán ạ?" Nàng định vài ngày nữa sẽ lên đường.

 

 

 

 

Loading...