'Rầm ——'
Bối Hoan tiếng động lớn đột ngột bên cạnh giật .
Tô Kiều một chân đạp nát cánh cửa tủ tháo xuống, ánh mắt cô như gai nhọn, lộ lệ khí.
"Không chuyện thì đừng đoán mò. Anh chỉ thể thành công, thể thất bại!"
Anh hứa với cô .
Còn Ngọc Cảnh Hoài, đảm bảo, sẽ đưa Thẩm Tu Cẩn trở về...
"Kiều!!" Yến Nam Thiên từ cách đó xa chạy như bay tới, cả lấm lem tro bụi, eo còn treo một cái... khung cửa sổ chống trộm.
Khung cửa sổ chống trộm nhà Bối Hoan??
Tô Kiều: "Tạo hình của ... độc đáo đấy."
Yến Nam Thiên thở hồng hộc, ném cho cô một cái xem thường: "Ông đây vội đến tìm cô , chui , chỉ thể tháo cả khung cửa sổ..."
Tô Kiều vỗ tay: "Ngầu!"
Cô đầu cáo trạng với Bối Hoan, phủi sạch quan hệ: "Cái liên quan đến , cô tìm Đội trưởng Yến bồi thường tiền nha."
Bối Hoan chút ngơ ngác, ngây ngốc xua tay : "Không... cần, cũng đáng bao nhiêu tiền."
Yến Nam Thiên lập tức lấy sự đảm đương của lãnh đạo, nghiêm túc bày tỏ: "Nên đền vẫn đền, bao nhiêu tiền, cô cái báo cáo, lát nữa phê... Khoan !"
Yến Nam Thiên một nửa, cuối cùng phản ứng nguyên nhân hỏa tốc đuổi theo.
"Bây giờ lúc chuyện ! Vừa Tả Đường Dạ nhắn tin cho , Trương Kiệt dẫn đội chạy về phía chúng !" Anh chỉ Tô Kiều, trừng đôi mắt trâu, "Chuyên môn đến bắt cô đấy!"
Tô Kiều: "?"
Cô đầy mặt dấu chấm hỏi: "Trương Kiệt là ai? Bắt gì? Chẳng lẽ vẻ của trở thành một cái tội ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-967-thua-dip-co-vang-nha-dam-trom-nha.html.]
Yến Nam Thiên: "..."
Anh vặn đầu Tô Kiều xuống, một cước đá xuống Thái Bình Dương, lẽ não động của cô thể chứa đầy nước biển trong đó.
"Trên đường giải thích, kịp nữa !" Yến Nam Thiên Bối Hoan, thấp giọng , "Cô cũng cùng! Là lãnh đạo của cô, để cô bắt Bộ Phận Đặc Biệt chịu hình, là thất trách."
Bối Hoan ngẩn , chút cảm động.
"Đội trưởng Yến, ngài đừng , là vấn đề của ..."
Hai bọn họ đang ở đây cấp cấp phát triển tình đồng chí lòng , Tô Kiều bên cũng nhàn rỗi, hai tay túm lấy khung cửa sổ eo Yến Nam Thiên dùng sức bẻ một cái.
Yến Nam Thiên hét t.h.ả.m một tiếng: "Á!! Tô Kiều!! Cô c.h.é.m ngang lưng ông đây ??"
Tô Kiều hổ liên tục xin : "Ngại quá ngại quá, nhầm hướng."
Cô điều chỉnh góc độ một chút, ba hai cái giật đứt khung cửa sổ eo Yến Nam Thiên.
Ba một đường chạy về phía xe của Yến Nam Thiên, đường, Yến Nam Thiên ngắn gọn giải thích phận của Trương Kiệt với Tô Kiều, cùng với chuyện bọn họ đến nhà họ Tiêu điều tra đó.
Mặt Tô Kiều lập tức xụ xuống: "Bọn họ tìm ba gây phiền phức?"
"... Cô cũng đừng lo lắng, Tả Đường Dạ qua cứu nguy , xảy vấn đề gì. Có điều phân đội vũ trang của Bộ Phận Đặc Biệt dễ chọc, bọn họ chỉ lệnh việc, hiện tại cô là tội phạm truy nã cấp S, nếu rơi tay đám Trương Kiệt thì phiền phức to. Tả Đường Dạ và Công tước Lam Tư mặt cũng chắc bảo vệ . Cô..." Yến Nam Thiên đang với Tô Kiều về tính nghiêm trọng của sự việc, đột nhiên phát hiện bên cạnh còn ai, trái , vẫn thấy .
"Đội trưởng Yến." Bối Hoan chỉ chỉ góc tường.
Yến Nam Thiên ngẩng đầu lên, liền thấy Tô Kiều xổm trong góc, đang cái gì.
Anh mệt tim qua, phát hiện Tô Kiều đang chuyện với con nhím .
Mà con nhím đang từ cái túi đen bụng móc từng món từng món đồ ngoài: Gậy bóng chày gai, côn nhị khúc, d.a.o phay, roi da nhỏ...
"Còn v.ũ k.h.í nào khác ? Móc hết !" Tô Kiều nghiến răng hàm, mắt tóe lửa, "Mẹ tao yếu đuối như gió thổi là bay, một phụ nữ nhỏ bé văn nhã nhu nhược, ba tao là lý lẽ, chắc chắn bọn chúng bắt nạt thê t.h.ả.m ! Đám rùa đen rút đầu , dám thừa dịp tao vắng nhà, đ.á.n.h lén nhà tao! Hôm nay tao c.h.é.m lật cái phân đội rách nát gì đó!"