Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 934: Nhím biết nói

Cập nhật lúc: 2026-01-06 17:04:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Tô Kiều mơ một giấc mơ dài.

  Trong mơ, cô là một ngoài cuộc, ngừng hồi tưởng ký ức của .

  Từ nhỏ đến lớn, dường như mỗi gặp nguy hiểm, cô đều thể hóa nguy thành an.

  Những gì cô , luôn tình cờ .

  Luôn một ánh mắt, lặng lẽ dõi theo cô từ một góc khuất... Bây giờ, cô đó là ai...

  'Thẩm Tu Cẩn!' Tô Kiều hét lớn tên trong mơ, liều mạng đuổi theo, nhưng bóng đó, thoáng chốc biến mất.

  Trước mắt cô hiện một biển hoa hồng.

  Bóng dáng Thẩm Tu Cẩn, giữa biển hoa, và bên cạnh , còn một phụ nữ.

  Tóc dài áo trắng.

  Tô Kiều rõ mặt phụ nữ đó, nhưng cô thấy khuôn mặt dịu dàng của Thẩm Tu Cẩn, vết sẹo đáng sợ dữ tợn, là một khuôn mặt tuấn mỹ đến ch.ói mắt.

  Hắn vô cùng chăm chú phụ nữ bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, như đối đãi với một báu vật hiếm ...

  Tô Kiều ngơ ngác tại chỗ, cách họ, một biển hoa.

  Cô ngoài cuộc.

  Trời đột nhiên đổ mưa, từng hạt rơi mặt cô, Tô Kiều mím môi... mặn?

  ...

  Trong thực tế.

  "Hu hu hu hu... Chủ nhân, chủ nhân bảo bối của ... Người tỉnh ..."

  Viêm Minh bên gối Tô Kiều, đến thở nổi, nước mắt rơi lã chã.

  Nó quá nhập tâm, phát hiện mí mắt Tô Kiều khẽ động, từ từ hé một khe hở...

  "Hu hu hu... Chủ nhân... Bây giờ là một tên phế vật ... Ta thể bảo vệ nữa... hu hu hu hu hu..."

  Tô Kiều mở mắt: "..."

  Cô mất hai giây để xác định tình hình hiện tại của , đang trong phòng bệnh của bệnh viện, vai một con nhím đang gào , tiếng ...

  "..."

  Tô Kiều câm nín.

  Cô chằm chằm con nhím đen đang gào vai, bộ não vốn tỉnh táo, tê liệt.

  Xem tỉnh, xuất hiện ảo giác.

  Tô Kiều nhắm c.h.ặ.t mắt, mở .

  Rất , con nhím vẫn còn đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-934-nhim-biet-noi.html.]

  Nó càng dữ hơn, mắng.

  "... Đều tại tên Ngọc Cảnh Hoài đó... thứ vô dụng! Tối nay về sẽ c.ắ.n nát quần lót của !!" Nó đến thở nổi, Tô Kiều cảm thấy vai sắp lụt .

  Cô im lặng vài giây, chấp nhận sự thật một con nhím đang vai gào .

  Dù khi bất tỉnh, cô còn đang đ.á.n.h với ma.

  Tô Kiều rút cánh tay còn , vươn dài, lấy một tờ khăn giấy từ chiếc bàn tròn nhỏ bên cạnh, đưa đến mặt con nhím nhỏ.

  Chủ yếu là cô thấy nó đến chảy cả bong bóng mũi, sợ nó lau lên .

  Viêm Minh đang nhập tâm, mắt xuất hiện một tờ giấy, nó thuận tay nhận lấy, "Cảm ơn."

  Cũng khá lễ phép.

  "Không gì." Tô Kiều đáp một câu.

  Viêm Minh đang lau nước mắt, thấy tiếng , trực tiếp dọa đến bật dậy, ngã phịch xuống bụng Tô Kiều.

  Một một nhím, mắt to trừng mắt nhỏ.

  Tô Kiều nheo mắt, đang định mở miệng, thấy con nhím mắt đột nhiên duỗi một móng vuốt, vẽ vòng tròn, dịch chuyển về phía mép giường.

  "Ngươi thấy , ngươi thấy ..."

  Tô Kiều: "..."

  Cô hết kiên nhẫn, một tay tóm lấy con nhím định chuồn, xách đến mặt.

  "Ngươi là Đại Hoàng mà sư phụ Ngọc Cảnh Hoài nuôi?"

  "Ta , ngươi nhận nhầm nhím ..." Viêm Minh hoảng hốt phủ nhận, hai con mắt đen láy liếc ngang liếc dọc, chính là dám Tô Kiều.

  Nói dối quá lộ liễu.

  Tô Kiều nheo mắt nguy hiểm, giọng trầm xuống vài phần: "Ngươi , ngươi là yêu quái?"

  Lúc nãy lấy khăn giấy, Tô Kiều tiện tay lấy luôn con d.a.o gọt hoa quả trong giỏ trái cây bên cạnh, lúc cô một tay nắm Viêm Minh, tay đang cầm d.a.o chăn.

  Trước khi bất tỉnh cô đ.á.n.h với ma, bây giờ mở mắt thấy một con nhím , chừng là yêu ma quỷ quái gì.

  Nếu con vật nhỏ dám giở trò với cô, cô một d.a.o bổ đầu nó!

  Nghe chủ nhân là yêu quái, Viêm Minh lập tức nổi giận, bốn móng vuốt đều giãy giụa.

  "Ta yêu quái, là bảo bối nhỏ của chủ nhân mà!!"

  Tô Kiều: "..."

  Màn nũng đột ngột, suýt nữa Tô Kiều vẹo cả lưng.

.

 

Loading...