Năm phút .
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết tắt ngấm, tám gã đàn ông đeo mặt nạ chồng lên thành một đống.
Tô Kiều dùng ống thép đ.á.n.h cong trong tay gương, sửa mái tóc rối, đó cô tiện tay vứt ống thép , đưa tay gỡ mặt nạ của gã đàn ông cùng xuống.
Hai cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ vài giây, đáy mắt Tô Kiều dần lộ vẻ chán ghét.
"Mày..."
Ngay lúc gã đàn ông định mở miệng, Tô Kiều "xoẹt" một tiếng đội mặt nạ cho .
"Xin , mày tới mức đau mắt tao . Cứ đeo mặt nạ chuyện với tao ."
Kẻ : "..."
Tô Kiều: "Nói , ai sai mày đến?"
Kẻ cứng miệng: "Mày đ.á.n.h c.h.ế.t tao, tao cũng thể bán chủ thuê! Tao đạo đức nghề nghiệp..."
"Được." Tô Kiều cũng khó , dù cũng đ.á.n.h tay, coi như tập thể d.ụ.c.
Cô lấy điện thoại , gọi cảnh sát ngay tại chỗ, điện thoại kết nối, liền vang lên giọng yếu ớt, bất lực của một thiếu nữ: "Chú cảnh sát, cháu chặn trong hẻm, hu hu hu... địa chỉ là xxxxx, các chú mau đến . Bọn họ đột nhiên tự đ.á.n.h , đ.á.n.h gãy chân đối phương , cháu sợ quá..."
Kẻ : "..."
Tô Kiều bình tĩnh cúp điện thoại, trở xe.
Tài xế ngây : "Tiểu thư, những đó..."
Tô Kiều an ủi: "Yên tâm, đ.á.n.h gãy chân bọn họ , chạy . Phải tin tưởng cảnh sát nhân dân, họ sẽ bảo vệ !"
Tài xế: "..."
Tô Kiều đột nhiên hoảng hốt kêu lên: "Nhanh, mau lái xe! Tiết đầu là tiết tiếng Anh, đừng đến muộn! Mụ phù thủy già đó khó đối phó lắm!"
Tài xế: "...Vâng."
Chiếc xe lùi một cách dứt khoát, lao khỏi con hẻm.
Cô để ý, ở góc tường một chiếc xe màu bạc đang đỗ, trong xe một đôi mắt đang lặng lẽ dõi theo cô rời ...
Tám tên côn đồ Tô Kiều hạ gục bắt đầu lục đục nội bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-875-xau-toi-muc-dau-mat-toi-roi.html.]
"Đại ca, chúng sắp tù ... Con mụ nhà họ Lê đó sẽ bỏ mặc chúng chứ?"
"Sợ cái rắm?!" Người đàn ông họ gọi là đại ca hề để tâm, tù đối với là chuyện cơm bữa, hơn nữa họ mới là đ.á.n.h!
"Chỗ camera, con tiện nhân Tô Kiều chạy mất ... Cùng lắm là bắt giam vài ngày, chúng coi như dưỡng thương!"
"Không ngờ con tiện nhân đó đ.á.n.h giỏi như ! Một đ.á.n.h tám chúng ..." Người đàn ông nghiến răng, ánh mắt lộ vẻ hung tợn, "Lần là chúng khinh địch! Lần , con tiện nhân đó c.h.ế.t chắc!"
Hắn xong, đột nhiên một bóng đen bao trùm lên đầu.
Người đàn ông khó nhọc ngẩng đầu lên, chỉ thấy một khuôn mặt đàn ông trung niên nghiêm nghị, lạnh lùng.
Mà lưng ông , là những mặc đồ đen đeo mặt nạ quỷ, di chuyển như ma quỷ.
"Quỷ... Quỷ Ảnh..."
Tám tên côn đồ suýt nữa sợ đến tè quần.
Đây là tổ chức đáng sợ nhất Đế Thành, là thế lực của vị gia chủ ở Tư U Viên, ai tận mắt thấy, vì những thấy... đều thành c.h.ế.t...
Đường Dịch mặt biểu cảm lệnh: "Đưa ."
...
Tô Kiều vẫn hề chuyện xảy trong con hẻm.
Xe dừng ở cổng trường, tài xế do dự : "Tiểu thư, chuyện hôm nay chúng theo dõi uy h.i.ế.p, là với phu nhân một tiếng ."
"Không cần, nhát gan, đừng dọa bà . Chuyện nhỏ thôi, xử lý ." Tô Kiều xong, thấy còn kịp thời gian, vội vàng xuống xe chạy lớp.
Tài xế do dự một lúc lâu, cảm thấy gánh nổi trách nhiệm, vẫn quyết định báo cáo.
Ông gọi của trợ lý Tiêu Tư Diễn: "Trợ lý Vương, là , lão Giang đây, chuyện báo cáo với tổng giám đốc Tiêu, là về tiểu thư..."
...
Tô Kiều vội vã chạy lớp, nhưng vẫn muộn một bước.
Chuông lớp reo xong.
Cô lén lút mở cửa sổ hàng cuối cùng, đang chuẩn nhảy một cách thần quỷ ...
"Tô, Kiều!" Giọng quen thuộc, gắt gỏng của mụ phù thủy già vang lên lưng Tô Kiều, bà tức giận gầm lên, "Em xuống cho !"