Thẩm Tu Cẩn đăm chiêu mở miệng hỏi: "Ý của ông là, vợ nếu thấy bên cạnh xuất hiện phụ nữ khác, sẽ ghen?"
"Đó là đương nhiên, phụ nữ một khi yêu, là hẹp hòi nhất. Đừng bên cạnh ngài xuất hiện phụ nữ khác, ngài cho dù phụ nữ khác thêm một cái, cô đều thể loạn với ngài đến nửa đêm, hung dữ hơn chút nữa, đều thể đ.á.n.h một trận với ngài!" Võ Bình Tam vẻ từng trải, xua tay , " chính là chịu nổi con sư t.ử Hà Đông nhà , mới ly với mụ . Hai năm nay mụ cũng yên phận , loạn nữa, chỉ cần về nhà là . Hì hì, Nhị gia, ngài còn trẻ, ở chỗ ngài bán chút tư cách già đời. Đàn bà mà, tuyệt đối thể chiều, nhân lúc còn trẻ trị cho cô phục tùng ngoan ngoãn! Sau mới thể sống những ngày tháng vui vẻ cờ đỏ trong nhà ngã, cờ màu bên ngoài phấp phới a!"
Thẩm Tu Cẩn mặt cảm xúc liếc gã một cái.
Ngay cả nửa cũng quản thứ bẩn thỉu, cắt thành lát cho cá của ăn, ước chừng cá cũng chê buồn nôn...
Võ Bình Tam ánh mắt của Thẩm Tu Cẩn cho da đầu tê dại từng trận, sai câu nào.
Gã đang định hỏi, Thẩm Tu Cẩn dời mắt , tùy ý chỉ xuống : "Để đó lên đây."
Võ Bình Tam thầm thở phào nhẹ nhõm, theo hướng Thẩm Tu Cẩn hiệu.
Được lắm, Thẩm Tu Cẩn giả vờ như gì , kết quả chọn xinh nhất!
"Để ba ở , lát nữa hầu Nhị gia ăn cơm!"
...
Phía bên , Tô Kiều quần áo nhân viên phục vụ, đeo khẩu trang, đang tìm đường trong sơn trang.
Trên đường tới, Tô Kiều âm thầm ngóng từ chỗ Thời Thánh Lăng về nhân vật Võ Bình Tam .
Lai lịch lớn, nhân vật mà nhà họ Thời cũng dám dễ dàng trêu chọc.
Thế lực chủ yếu của Thẩm Tu Cẩn ở phía Bắc, đoán chừng bên Lang Gia cũng ngoài tầm với.
Hơn nữa Thẩm nhà cô trở thành gia chủ nhà họ Thẩm bao lâu, mỗi ngày bận rộn như gì , cô là Thẩm thái thái, giúp gì thì thôi, cũng thể tăng thêm gánh nặng cho !
Tên Võ Bình Tam , tối nay cô tự xử lý gã phục tùng ngoan ngoãn!
cái nơi rách nát lớn thế nhỉ?
"Này, cô ở đây lười biếng đấy ?" Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng giận đùng đùng.
Tô Kiều đầu liền thấy một đàn ông mặc đồng phục, n.g.ự.c đeo thẻ quản lý xông tới.
"Mau đến Vân Thủy Gian tập hợp, ông chủ Võ bảo tất cả nhân viên phục vụ nữ bây giờ đều qua đó hầu hạ!"
Tô Kiều: "?"
Cô quá chắc chắn truy hỏi: "Tất cả nhân viên phục vụ nữ?"
Sáu mỹ nữ nó còn đủ, ngay cả nhân viên phục vụ cũng buông tha!
Súc sinh cấp bậc gì a!!
"Đừng lề mề, mau !" Quản lý lộ nụ lạnh bỉ ổi khinh thường, quái gở , "Làm phụ nữ đúng là phúc, cũng đường tắt để ! Tối nay ai mà ông chủ Võ trúng, là một bước lên trời !"
Nắm đ.ấ.m Tô Kiều lúc đó liền cứng .
"Cái phúc cho ông ông ?"
Sắc mặt quản lý đổi: "Cô cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-504-co-sat-khi.html.]
Tô Kiều mặt cảm xúc thẳng : " ông hói nội tâm vặn vẹo dơ bẩn bỉ ổi! Đã như , chỉ cho ông một con đường sáng, đến chợ tiện nhân, treo ở khu đại hạ giá . Giống như ông thế ..."
Tô Kiều , quét từ đầu đến chân một lượt, sự ghét bỏ đều trong mắt.
" thấy chín hào chín bao ship, mới thể bán ."
"Cô!!" Quản lý chọc tức đến bốc khói, "Mã nhân viên của cô là bao nhiêu, ngày mai cần đến nữa!"
Tô Kiều một tay che thẻ nhân viên n.g.ự.c, đột nhiên trừng to mắt, chỉ lưng , nghiêm túc hô: "Chào ông chủ Võ!"
Quản lý đổi mặt trong một giây, đầu: "Võ lão..."
Lời xong, Tô Kiều từ phía một chưởng c.h.ặ.t ngất.
Tô Kiều ném bụi cỏ, lúc vặn thấy mấy nhân viên phục vụ nữ kết thành đội về phía phòng bao Vân Thủy Gian, cô như việc gì trộn trong đó.
Nhìn qua, những nhân viên phục vụ đều là cô gái trẻ tuổi, lớn nhất cũng sẽ quá hai mươi lăm tuổi.
Võ Bình Tam tuổi tác chắc sắp bố nhỉ?
Nắm đ.ấ.m Tô Kiều cứng .
Lát nữa đ.á.n.h cho lão súc sinh trời trăng gì, chữ Tô của cô ngược!
Mấy chục nhân viên phục vụ đều giữ ở đại sảnh, chia thành mấy tốp, từng tốp từng tốp lên phòng bao lầu.
Tô Kiều thuộc về tốp cuối cùng.
Cô trộn ở cuối hàng, lên lầu.
càng gần phòng bao, mày cô nhíu càng c.h.ặ.t.
Làm cái trò gì ...
Sao cô hình như cảm nhận thở của Thẩm nhà cô?
Giây tiếp theo, cửa phòng bao mở mắt.
Một luồng ấm nhàn nhạt xuyên qua bình phong truyền tới.
Theo đó mà đến, còn tiếng ngàn kiều bá mị của một phụ nữ.
"Thẩm nhị gia, ngài quả nhiên còn tuấn hơn tivi. Rượu tên là Nữ Nhi Hương, ly , vẫn là để em hầu ngài uống nhé..."
Bình phong là mặt quạt tơ tằm, cực mỏng, gần như thể thấu bóng bên .
Tô Kiều liếc mắt một cái là thấy bóng dáng quen thuộc , đường nét đều ưu việt, chỉ đơn giản ở đó, sự bá khí phô trương của bề liền một cái sót gì!
Mà bên cạnh , là một bóng hình xinh mềm mại như xương, đang bưng ly rượu, dựa như xương...
Tô Kiều: "..."
Hai nhân viên phục vụ mặt cô mạc danh cảm thấy lưng lạnh toát, một trong đó sờ sờ cổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sao hình như... sát khí a?"