Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 498: Thả Người

Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:20:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía bên , Tô Kiều xe cảnh sát, cổ tay là chiếc còng tay sáng loáng.

Xương cổ tay cô nhỏ trắng, chiếc còng tay màu bạc lạnh lẽo nổi bật lên trắng như tuyết, chỉ là cái nào lạnh hơn.

Bên cạnh cô một nữ cảnh sát trẻ tuổi, rõ ràng là trường lâu, dáng ngay ngắn, thẳng, khuôn mặt tròn trắng nõn, cố gắng đóng vai dáng vẻ uy nghiêm.

Chỉ là khóe mắt nhịn Tô Kiều bên cạnh.

Một , hai , ba ...

Nữ cảnh sát nhíu mày, vẻ già dặn thấp giọng : "Cô gái nhỏ, thấy cô tuổi còn trẻ, học cái . Lát nữa trong thành thật khai báo tội trạng! Sao dẫn đến công trường gây sự, còn đ.á.n.h gãy chân nhà thầu?"

Tô Kiều liếc cô một cái.

Rõ ràng là nghiệp lâu, mới nghề đang trong thời gian thực tập, trong mắt toát một sự ngây thơ trong veo.

Tô Kiều hỏi ngược : "Vậy đội trưởng Vương của các cô cho cô , tại đá gãy hai chân Vương Bảo Điền ?"

Nữ cảnh sát nhỏ đương nhiên : "Đội trưởng Vương , cô là do Dương Quang thuê tới! thể hiểu tâm trạng của Dương, con trai mất tích, ai cũng sẽ dễ chịu. cũng thể oan uổng vô tội a! Chúng đều điều tra , sự mất tích của Dương Quang liên quan đến công trường, đích kiểm tra camera giám sát!"

Nữ cảnh sát nhỏ chỉ hai quầng thâm mắt rõ rệt mắt , chắc chắn : " thức trắng hai đêm, kiểm tra hết tất cả camera giám sát gần đó. Đêm năm ngày Dương Quang, chính là rời khỏi công trường !"

Tô Kiều nhàn nhạt : "Cho nên, trong camera, cô thấy chính diện của Dương Quang ?"

"..."

Nữ cảnh sát nhỏ câu của Tô Kiều hỏi cho ngẩn một chút.

xem camera , nhưng thấy là bóng lưng của Dương Quang, đầu còn đội mũ, camera là buổi tối... thực chỉ cần là một dáng tương tự Dương Quang là thể lừa gạt qua cửa...

Lúc đó Dương Quang còn một mực khẳng định đây con trai bà!

đội trưởng Vương Dương Quang cứ khăng khăng đổ vạ sự mất tích của Dương Quang lên đầu công trường, để tống tiền, cố ý .

là một cảnh sát nhỏ thực tập, đội trưởng Vương là sư phụ cô , cô đương nhiên là lãnh đạo!

"Đội trưởng Vương cảnh sát bao nhiêu năm nay, ông sẽ lầm!"

Tô Kiều : "Vậy cô nghĩ xem, chữ Vương của Vương Bảo Điền và chữ Vương của đội trưởng Vương các cô, liên hệ gì ?"

"..."

Đầu óc nữ cảnh sát nhỏ suýt nữa câu của Tô Kiều cho hỏng luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-498-tha-nguoi.html.]

dần dần phản ứng điều gì đó, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

lúc , xe cảnh sát đột ngột phanh gấp, cô phản ứng kịp, theo quán tính hất văng đầu đập song sắt phía , thời khắc mấu chốt, Tô Kiều kéo cô .

"Cẩn thận chút."

Nữ cảnh sát nhỏ theo bản năng một tiếng: "Cảm ơn."

Bên tai là một tiếng khẽ cực nhạt của phụ nữ, cô mạc danh lỗ tai cũng nóng lên theo.

Bình tĩnh , ngẩng đầu lên, chỉ thấy phía một hàng xe con màu đen trực tiếp chặn đường.

Từ xe bước xuống mấy chục vệ sĩ áo đen huấn luyện bài bản.

Tô Kiều liếc mắt một cái là nhận , là trướng Thẩm Tu Cẩn.

Xe của đội trưởng Vương theo phía , ông cũng từng thấy trận thế , lúc đó nhíu mày.

Mảnh đất Lang Gia , còn ai kiêu ngạo như !

Cho dù là nhà họ Thời giàu nhất, cũng dám giữa ban ngày ban mặt công khai chặn xe cảnh sát...

Đội trưởng Vương đẩy cửa xuống xe, thẳng tới định giao thiệp, nhưng đối phương chỉ cứng rắn ném hai chữ: "Thả !"

"..." Đội trưởng Vương lúc đó hiểu, xem bắt một kẻ gai góc.

Ông đầu chiếc xe Tô Kiều , nhíu nhíu mày, tâm tư khỏi nhiều lên.

Người phụ nữ ... vẻ lai lịch nhỏ.

Đội trưởng Vương tới bên cửa xe Tô Kiều, bảo cô xuống xe.

"Người của cô đang cản trở thi hành công vụ!" Đội trưởng Vương sa sầm mặt hù dọa, " gây tổn thương cần thiết, nhất bảo bọn họ mau tránh !"

Tô Kiều trong xe động đậy: " thể bảo bọn họ rời , nhưng ông thả Dương Quang và vệ sĩ bắt cùng ."

Cô nhất định một chuyến đến đồn cảnh sát, chút việc cần , nhưng sức khỏe Dương Quang quá yếu, chịu nổi giày vò.

Mặt đội trưởng Vương đen : "Cô đang điều kiện với ?!"

Tô Kiều lười biếng dựa , nhạt : "Ông thể chấp nhận, chúng cứ giằng co như ."

 

Loading...