Vương Bảo Điền Tô Kiều đá gãy hai chân, khiêng ngoài.
Mắt thấy chiếc xe áp giải Tô Kiều trượt mắt, đội trưởng Vương lúc mới đổi một bộ mặt khác, vội vàng móc chìa khóa , mở còng tay cho Vương Bảo Điền.
" , thể đừng suốt ngày gây rắc rối cho !" Đội trưởng Vương ngó xung quanh, hạ thấp giọng oán trách, "Lúc với , lấy đả sinh thung là một đứa thiểu năng, ai quản! bây giờ bố thằng Dương Quang ngày nào cũng lượn lờ bên ngoài đồn cảnh sát, đều đến nhà chặn mấy ! May mà là một thằng ngu thật thà chất phác, dọa hai câu, ông cũng dám ầm ĩ lên . Sao bây giờ lòi một con mụ nữa?"
Vương Bảo Điền cũng hiểu , một bên mặt lão còn sưng vù, dấu tay đó rõ mồn một, gãy hai chân, bây giờ hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tô Kiều!
"Con tiện nhân cũng lăn lộn ở ... chút bản lĩnh, suýt nữa c.h.ế.t trong tay nó! Cháu trút giận cho !" Vương Bảo Điền chút sợ hãi chiếc xe sang màu đen biển đỗ cách đó xa, "Sao ông chủ Võ đích tới đây? Chuyện Dương Quang chắc chắn xử lý sạch sẽ , cháu bảo ông chủ Võ yên tâm!"
"Được , mau bệnh viện !" Đội trưởng Vương mất kiên nhẫn xua tay đuổi .
Vương Bảo Điền trướng khiêng .
Đội trưởng Vương lúc mới về phía chiếc xe sang , ông khom xuống, cửa sổ xe phản chiếu một khuôn mặt nịnh nọt, khác một trời một vực với bộ dạng diễu võ giương oai .
"Ông chủ Võ, đều xử lý xong ..."
Cửa sổ xe hạ xuống, bên trong chính là nhà phát triển khu vực , ông chủ lớn —— Võ Bình Tam!
Gã một khuôn mặt thương nhân tinh ranh tiêu chuẩn, mặt rộng mày cao, nếp nhăn chữ xuyên giữa mày nặng, cả đều toát một luồng khí tràng khiến khó chịu sợ hãi.
Đội trưởng Vương lành: "Ông chủ Võ, hôm nay ngài đích đến Lang Gia ?"
Việc ăn của Võ Bình Tam trải rộng khắp vùng Giang Nam, vượt qua sông Nam Giang, bản đồ kinh doanh của gã ở phía Bắc cũng một vị trí nhỏ! Đặt ở cũng coi là nhân vật cấp bậc đại lão.
Mà Vương Bảo Điền và hàng trăm tên đàn em trướng lão, thể trở thành đội thi công hợp tác lâu nhất của Võ Bình Tam, chính là vì Vương Bảo Điền gan đủ lớn, còn đủ lời!
Lấy sống hiến tế, thể phù hộ thi công thuận lợi, dự án bán đắt hàng!
Võ Bình Tam tin cái , cũng dựa cái kiếm đầy bồn đầy bát.
dù cũng là một mạng , bọn họ luôn lựa chọn kỹ càng đối tượng tế lễ phù hợp nhất —— cơ bản đều là những đáy xã hội quyền thế, mạng rẻ như kiến cỏ.
Bao nhiêu năm nay, từng xảy sai sót!
Không ngờ cái tên Dương Quang về còn thể kéo nhiều rắc rối như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-497-luon-co-mot-kieu-hop-khau-vi-cua-ngai.html.]
Võ Bình Tam cũng để trong lòng, gã xoay chiếc nhẫn ngón cái bằng ngọc bích viền vàng ngón cái, giọng thô khàn: "Hôm nay lịch trình riêng của một nhân vật lớn, sẽ đến Lang Gia. đặc biệt đến gặp ngài một ... Có thể leo lên ngài , việc ăn của thể tiến thêm một bước! Các ai dám tuột xích thời điểm mấu chốt , dự án mới của , sẽ lấy đầu kẻ đó tế!"
Chân đội trưởng Vương mềm nhũn, vội : "Ngài yên tâm! tuyệt đối xử lý phụ nữ , còn nhà Dương Quang! đảm bảo qua hôm nay, bọn họ chắc chắn đều thể lên tiếng!"
Võ Bình Tam lúc mới ông một cái, giống như chủ nhân ban thưởng cho con ch.ó đang vẫy đuôi cầu xin, "Ừ, vất vả . Phí vất vả sẽ thiếu các ."
"Dạ, đa tạ ông chủ Võ!" Đội trưởng Vương khom lưng cúi đầu theo xe rời .
Trong xe, Võ Bình Tam điện thoại thuộc hạ gọi tới.
"Vị gia ở Đế Thành đến ?"
Thẩm nhị gia nhà họ Thẩm ở Đế Thành, chính là mục đích hôm nay Võ Bình Tam đến Lang Gia!
Thẩm Trường Tông thoái vị, bên ngoài là nước ngoài dưỡng già, nhưng bọn họ đều , gia chủ hiện giờ của nhà họ Thẩm, là vị Diêm Vương sống Thẩm Tu Cẩn !
Võ Bình Tam vẫn luôn leo lên chút quan hệ với Thẩm Tu Cẩn, hy vọng cầu một cơ hội hợp tác, nhưng mấy thiệp mời đưa lên, đều từ chối ngoài cửa, chừng ngay cả mặt Thẩm Tu Cẩn cũng đưa tới!
Võ Bình Tam cũng coi như một nhân vật, nhưng gã rõ ràng, chút tài sản gia đó của gã, mặt Thẩm Tu Cẩn căn bản đủ .
Vì thế, gã đập tiền tấn, lấy lịch trình riêng của Thẩm Tu Cẩn, nhất thể gặp mặt.
Tiền đập xuống hôm nay, cuối cùng cũng thấy chút tiếng động!
Trợ lý ghế theo Võ Bình Tam nhiều năm, nhịn : "Anh Ba, Thẩm Tu Cẩn chạy đến cái nơi nhỏ bé Lang Gia gì?"
"Cậu hỏi , hỏi ai ?" Biểu cảm Võ Bình Tam thâm sâu khó lường, gã suy đoán, "Giống như nhân vật lớn cỡ Thẩm Tu Cẩn, mỗi một quyết định, mỗi một xuất hành đều sẽ ngẫu nhiên, chắc chắn là qua suy tính sâu xa, chừng một bố cục khổng lồ!"
Trợ lý mà liên tục gật đầu: "Anh Ba đúng! Chúng cứ bắt cầu với Thẩm Tu Cẩn , chỉ cần lên thuyền lớn của nhà họ Thẩm, cái gì cũng cần lo nữa!"
Nếp nhăn giữa mày Võ Bình Tam càng sâu: "Chỉ là sở thích của như Thẩm Tu Cẩn khó nắm bắt, chỉ tính tình tàn bạo, vui buồn thất thường, điểm yếu và nhược điểm..."
Võ Bình Tam đến đây, đột nhiên nhớ cái gì.
"Nghe Thẩm Tu Cẩn cách đây lâu kết hôn, nhưng mạng tìm thấy ảnh của Thẩm thái thái, bộ tiêu hủy . Cũng cái vị Diêm Vương sống thích kiểu nào..."
"Đàn ông mà, đều thích trẻ ." Trợ lý lòng tin mười phần, "Các loại hình khác em đều sắp xếp xong , Ba yên tâm, bộ đều là đại mỹ nữ nũng nịu, Thẩm Tu Cẩn trâu bò đến , thì cũng là một đàn ông huyết khí phương cương! Còn đến ba mươi tuổi, hì hì, đang là lúc ham nhất, luôn một kiểu hợp khẩu vị của ngài !"