Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 491: Không Cần Tìm Nữa

Cập nhật lúc: 2026-01-06 16:20:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên gà bay ch.ó sủa, bên Tô Kiều khỏi nhà cổ họ Thời.

Sau đó, cô trận thế bên ngoài cho choáng váng.

Chỉ thấy một đám vệ sĩ áo đen chỉnh tề canh giữ bên ngoài cổng lớn, thấy Tô Kiều , đồng thanh hô một tiếng: "Chào Thái thái!"

Tô Kiều: "?"

Cô còn phản ứng tình huống gì, áo đen cầm đầu bước lên, khách sáo : "Trực thăng chuẩn xong, hộ tống ngài về Đế Thành!"

Tô Kiều há miệng định gì đó, điện thoại rung lên .

Cô lấy xem, là tin nhắn của Thẩm Tu Cẩn.

Thẩm Tu Cẩn: 【Ngồi trực thăng về, Quỷ Môn! Không lời, lên giường ngủ.】

Tô Kiều: "..."

Chiêu cần nhiều, hữu dụng là .

Cô còn thể ?

Nghe lời thôi.

Sân đỗ trực thăng ở cách đó vài cây , Tô Kiều đang chuẩn lên xe, đột nhiên một giọng trầm dày kích động từ phía vang lên.

"Đại sư, dừng bước!!"

Tô Kiều đầu liền thấy hình khá đồ sộ của Trùng Dương đạo trưởng, đang lao về phía cô, ba tầng mỡ cằm cũng rung theo.

Tuy nhiên còn đến mặt Tô Kiều, hai vệ sĩ áo đen đè xuống đất ngay tại chỗ, đồng thời mấy họng s.ú.n.g lạnh lẽo chĩa đầu ông .

"Làm gì đấy? Còn tập kích Thái thái ?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-491-khong-can-tim-nua.html.]

"..."

Trùng Dương đạo trưởng thấy qua trận thế , trái tim ma dọa qua một vòng, suýt nữa dọa hỏng luôn.

"... oan uổng quá! Đại sư, chỉ là quá sùng bái ngài thôi! , xin vì sự mắt như mù đó của ..."

Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng ngu ngốc tự xưng nhất Huyền Môn mặt Tô Kiều , Trùng Dương đạo trưởng hận thể đào cái hố chôn xuống.

Tô Kiều nhàn nhạt : "Sau đừng giương cờ hiệu Huyền Môn l.ừ.a đ.ả.o nữa, ông chút linh căn, thật sự Huyền thuật sư thì tìm một môn phái chính tông mà bái sư."

"Vâng ... nhớ !" Mắt thấy Tô Kiều , Trùng Dương đạo trưởng nóng lòng như lửa đốt hét lên, "Đại sư, thể xin ngài giúp xem một quẻ, chỉ phiền ngài hai phút thôi, cầu xin ngài tìm giúp khổ chủ của một !"

Trùng Dương đạo trưởng móc từ trong n.g.ự.c một cái bọc nhỏ gói bằng giấy đỏ, khó khăn đưa về phía Tô Kiều.

"Trong bát tự, tóc, và ảnh của cần tìm! Trên giấy còn ngày mất tích!"

Tô Kiều cân nhắc hai giây, vẫn bước lên nhận lấy.

Cô và Trùng Dương đạo trưởng thể gặp , tương đương với khổ chủ đường vòng cầu đến cô, đây cũng coi như một tia duyên phận.

Tô Kiều mở gói giấy , quét qua từng thông tin bên trong, cuối cùng, cô cầm lấy tấm ảnh .

Chàng trai trong ảnh mới mười tám tuổi, da nắng phơi đen nhẻm, với ống kính lộ hàm răng trắng lóa rạng rỡ, chất phác sạch sẽ.

"Đại sư, trai tên là Dương Quang! và bố cùng làng, coi như nửa đứa cháu của , tuy rằng đầu óc thông minh lắm, sách, nhưng là một đứa trẻ ngoan. Không thi đỗ đại học liền ngoài thuê phụ giúp gia đình, chịu khổ giỏi lắm! Tháng còn với , tìm một công việc kiếm nhiều tiền, năm nay thể về nhà xây nhà ! Không ngờ đột nhiên mất liên lạc, thế nào cũng liên lạc ... thấy đa phần là điện thoại trộm mất, đầu óc linh hoạt, đa phần là lạc đường ..."

Trùng Dương đạo trưởng lải nhải nửa ngày, thấy Tô Kiều chằm chằm tấm ảnh lên tiếng.

Trên khuôn mặt xinh giống thật của cô, vẻ mặt vẫn luôn nhàn nhạt.

Trùng Dương đạo trưởng cũng hiểu biểu cảm vi mô của đại sư, nhịn cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Đại sư, ngài thể tính đứa cháu của đang ở ? Bố đều là thật thà, chỉ một đứa con trai , mất tích năm ngày ! Bố bây giờ sắp gấp đến phát điên , in tờ rơi, khắp nơi tìm đấy!"

"Không cần tìm nữa." Tô Kiều ngước mắt ông , từng chữ từng chữ , "Người c.h.ế.t ..."

 

Loading...