Tô Kiều cúp điện thoại, trả di động cho Tiêu Tư Diễn.
Tiêu Tư Diễn thu tâm trạng, lúc mới ngước mắt cô: "Tiểu Kiều, mặt nhà họ Tiêu xin em..."
"Không cần . Người sai là ." Tô Kiều trấn an , ngay đó ánh mắt lạnh : "Em sẽ trách , nhưng em cũng sẽ tha thứ cho Tiêu Vân Hạc... Em sẽ giao ông cho Cục Quản Lý Đặc Biệt, để ông nhận sự trừng phạt thích đáng."
So với việc rơi tay Thẩm Tu Cẩn, kết cục nhốt Cục Quản Lý Đặc Biệt còn nhẹ nhàng hơn quá nhiều.
Tiêu Tư Diễn đương nhiên thể chấp nhận .
"Được..." Anh đưa tay đẩy gọng kính sống mũi, ánh mắt chằm chằm Tô Kiều, thôi.
Tô Kiều gì: "Đối với em, và Tiêu Vọng vẫn là của em, điều sẽ đổi. Trừ khi, các nhận đứa em gái nữa."
"Đương nhiên là !" Tiêu Tư Diễn hiếm khi kích động như , gần như buột miệng phản bác.
Tô Kiều nhịn : "Vậy là ! Tiêu Vân Hạc sai chuyện, cũng trả giá cho tội nghiệt của ông , chuyện liên quan đến nhà họ Tiêu, cũng liên quan đến các . Từ nay về , chuyện coi như lật sang trang mới."
Lời , chỉ cho Tiêu Tư Diễn , mà còn cho Thẩm Tu Cẩn .
Cô hiểu Thẩm Tu Cẩn, theo tính khí của , tuyệt đối sẽ dễ dàng bỏ qua như .
Tô Kiều cũng hận Tiêu Vân Hạc, nhưng cô là trong Huyền Môn, dù hận đến mấy cũng thể tùy hứng bậy!
Hơn nữa, Tiêu Vân Hạc quả thực từng yêu thương cô.
Đối với từng với , cô chuyện tuyệt tình tàn nhẫn trăm phần trăm.
Cho nên Tô Kiều chọn cách xử lý công bằng nhất —— giao Tiêu Vân Hạc cho Cục Quản Lý Đặc Biệt!
Tội nghiệt của ông , tự luật pháp của Cục Quản Lý Đặc Biệt phán xét.
Kết quả xử lý , Tiêu Tư Diễn đương nhiên dị nghị gì.
"Còn việc gì ?" Thẩm Tu Cẩn rốt cuộc lên tiếng, lời đương nhiên là hỏi Tiêu Tư Diễn.
Hai chữ 'tiễn khách' gần như rõ mặt .
Tiêu Tư Diễn điều cáo từ.
Xe của đợi ngay ngoài cổng Tư U Viên, trợ lý đang chờ xe, thấy bóng dáng Tiêu Tư Diễn xuất hiện liền lập tức thẳng , mở cửa xe ghế cho , đồng thời báo cáo: "Tiêu tổng, bên viện điều dưỡng gọi điện tới, là một đám đến tìm ..."
Tiêu Tư Diễn trong xe, tháo mắt kính sống mũi xuống, nhẹ nhàng day day ấn đường, hồi lâu mới dùng giọng điệu bình thản như thường, dặn dò: "Thông báo cho bên viện điều dưỡng, hỏi rõ xem trưởng quan của bọn họ tên là Đoạn Hành . Nếu , thì để bọn họ đưa ."
"Vâng." Trợ lý cũng dám nhiều, lập tức gọi điện thoại sắp xếp.
Tiêu Tư Diễn ngửa đầu , chút mệt mỏi dựa lưng ghế, đầu đau âm ỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-481-toi-nay-co-ranh-khong.html.]
lúc , điện thoại rung lên.
Anh nhíu mày vẻ chán ghét, cũng lười tên gọi, đưa tay bắt máy.
"Chuyện gì?" Giọng điệu lạnh nhạt, mang theo cảm giác áp bức của bề .
Đầu dây bên im lặng vài giây.
Sau đó, giọng trong trẻo lạnh lùng của phụ nữ vang lên: "Xem cuộc điện thoại của , gọi đúng lúc ."
Tiêu Tư Diễn đột nhiên mở mắt .
Giọng là... Hứa Thanh Hoan!
Sau thoáng chốc kinh ngạc, Tiêu Tư Diễn nhắm mắt nữa, khẽ một tiếng đầy ẩn ý: "Không ngờ bà chủ Hứa còn chủ động gọi điện cho ."
Anh vấp trắc trở ở chỗ cô quá nhiều, sắp quen .
Hứa Thanh Hoan sự mệt mỏi che giấu trong giọng của , cực nhẹ thở dài một .
"Tiêu tổng, tối nay rảnh ?"
"..." Tiêu Tư Diễn hề vui sướng, chỉ nhàn nhạt nhắc nhở cô , "Bà chủ Hứa, hôm nay tâm trạng . Nếu cô câu đại gia chơi đùa, nhất nên đổi khác."
Mấy ngày , tại gặp cô đến phát điên.
Lái xe đến bên ngoài quán Thanh Hoan đợi cả đêm, mà đèn một căn phòng nào đó tầng hai cũng sáng cả đêm.
Dù , cô cũng chịu gặp .
Tiêu Tư Diễn đợi một đêm, hút hết một bao t.h.u.ố.c, lúc trời sáng, bỗng nhiên cảm thấy vô vị, cũng cảm thấy bản chút nực .
Lại giống như một thằng nhóc vắt mũi sạch, chạy theo đuổi một bà chủ quán chỉ mới qua giọng , ngay cả mặt mũi cũng từng gặp...
Bây giờ, định buông xuống , cô ngược đầu đến trêu chọc !
Hứa Thanh Hoan dường như một cái, cũng giận vì sự mạo phạm của .
"Tiêu tổng, tối nay đến quán uống một ly . mời."
Giọng phụ nữ êm tai, mềm mại nhưng yếu đuối, chui trong tai Tiêu Tư Diễn, khơi lên một trận ngứa ngáy.
Cứ như gãi đúng chỗ ngứa mà câu dẫn .
Đôi mắt phượng của Tiêu Tư Diễn nguy hiểm nheo , dừng một lát, thấp giọng nhắc nhở cô : "Bà chủ Hứa tối nay nếu dám cho leo cây, đảm bảo quán của cô thể giữ đến ngày mai ."