Hứa Thanh Hoan vẫn là đầu tiên thấy Thẩm Tu Cẩn lộ biểu cảm .
Người đàn ông đang yêu, tỏa bong bóng màu hồng...
Một Thẩm Tu Cẩn tỏa bong bóng màu hồng...
Hứa Thanh Hoan là Mạnh Bà, sự đời thấy cũng đủ nhiều , kìm cũng chút tiếp nhận nổi.
"Nhị gia..."
Hứa Thanh Hoan còn gì đó, chỉ thấy Thẩm Tu Cẩn vốn ánh mắt dịu dàng, chú ý tới cái gì, đột nhiên thu nụ , sắc mặt mắt thường thể thấy trầm xuống.
"Giỏi thật!"
Thẩm Tu Cẩn bỏ hai chữ , xoay sải bước xuống lầu.
Tô Kiều thấy bóng dáng Thẩm Tu Cẩn xuất hiện ngoài cửa tiệm, mắt lập tức sáng lên, lúc chạy càng hăng hơn, xách váy nhào về phía Thẩm Tu Cẩn.
"Thẩm !"
Nhìn kỹ, tay trái tay cô mỗi bên xách một chiếc giày cao gót.
Dưới tà váy, chân trần, hình bóng trắng nõn lúc ẩn lúc hiện lớp váy.
Hình ảnh , chính là tốn chân.
Giày cao gót , nhưng Tô Kiều từng , gót giày cao mảnh, cô xuống xe, gót giày kẹt khe gạch .
Tô Kiều chơi qua cái , dứt khoát cởi giày, nhổ giày , xách chạy cho xong!
Khuôn mặt vốn bát phong bất động của Thẩm Tu Cẩn hiếm khi xuất hiện một vết nứt, rảo bước đón lấy, ôm trọn lòng, trực tiếp bế lên.
Hắn liếc đôi giày cao gót cô xách trong tay, giọng điệu chút lạnh: "Bọn họ cho em cái ?"
Tô Kiều hiểu sai ý.
"Là một bộ với váy cưới đấy, ? Đắt lắm đấy! A Mãn bên là kim cương thật đấy! " Tô Kiều ghé tai Thẩm Tu Cẩn, nhỏ giọng , "Em hình như hỏng gót giày ..."
"..."
Thẩm Tu Cẩn tiếp lời, bế quán , đặt lên ghế.
"Đưa giày cho ." Hắn đưa tay.
Tô Kiều lời đưa giày lên, theo bản năng bắt đầu thổi phồng, "Anh còn sửa giày cao gót cơ ? Thẩm nhà em đúng là trâu..."
Chữ 'trâu' còn khỏi miệng, cô liền thấy Thẩm Tu Cẩn trở tay ném thẳng đôi giày cao gót giá trị xa xỉ thùng rác.
Tô Kiều: "..."
Đại ca, kim cương thật đấy...
Lát nữa vẫn nên gửi định vị cho sư phụ, bảo ông qua lục thùng rác .
Thẩm Tu Cẩn mấy vết xước nhỏ đá cứa rách ngón chân trắng nõn của cô đỏ lên đặc biệt bắt mắt.
"Không , đau ." Tô Kiều chú ý tới ánh mắt của Thẩm Tu Cẩn, rụt chân trong váy, Thẩm Tu Cẩn nắm lấy mắt cá chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-450-manh-ba-va-nguoi-lai-do.html.]
Tay lớn, lòng bàn tay ấm áp, gần như dễ dàng nâng trọn cả bàn chân cô.
Tâm thần Tô Kiều khẽ động, đang định gì đó, cảm nhận một luồng khí cực âm.
Không quỷ, yêu, tà, sát...
Tô Kiều theo khí tức , chỉ thấy một ông lão lưng gù mọc bướu lạc đà, bưng khay tới, bên nước muối sinh lý rửa vết thương, và cồn i-ốt.
"Đây là Hứa bà chủ bảo mang tới. Để Thái thái xử lý vết thương một chút, là thể lên lầu ." Ông lão từ đầu đến cuối cúi đầu, thẳng Tô Kiều.
Hứa bà chủ...
Tô Kiều nhớ tới lúc Thẩm Tu Cẩn bế cô cửa, biển hiệu cửa lớn Quán Thanh Hoan...
Mạnh Bà —— Hứa Thanh Hoan!
Ông lão đặt khay xuống , Tô Kiều thông qua Thiên Nhãn theo, cuối cùng cũng thấu phận của đối phương.
—— Là lái đò sông Vong Xuyên.
Tô Kiều khẽ nheo mắt.
Cho nên, Mạnh Bà dẫn theo lái đò, đến nhân gian mở quán ?
"Thẩm ..."
Thẩm Tu Cẩn cô hỏi gì.
"Hứa Thanh Hoan nợ chút đồ." Hắn xử lý vết thương nhỏ chân cô, bình tĩnh cho cô , "Làm trao đổi, cô giúp em và Tiêu bác gái gặp mặt một , tránh cho các phản phệ. và Hứa Thanh Hoan từ đây thanh toán xong."
Có thể khiến Mạnh Bà nợ chút đồ...
Tô Kiều càng ngày càng cảm thấy Thẩm Tu Cẩn chút bản lĩnh .
Thẩm Tu Cẩn để cô bộ, xử lý xong vết thương, liền bế cô lên lầu, đến cửa phòng bao, Tô Kiều mạc danh kỳ diệu một trận căng thẳng, cô túm lấy áo n.g.ự.c Thẩm Tu Cẩn, chiếc áo sơ mi chất lượng cực biến thành một đoàn nhăn nhúm trong lòng bàn tay Tô Kiều.
"Thẩm Tu Cẩn..." Cô khẽ , "Em sợ."
Tô Kiều mọc thất tình lục d.ụ.c vô tâm vô phế.
Cô việc, chỉ một đáp án.
Muốn từ đến, tại vứt bỏ? Biết nguyên nhân cô cũng sẽ buồn, càng sẽ cảm xúc khác.
bây giờ, giống nữa ...
Sau cánh cửa, là ruột từng gặp mặt của cô —— Tiêu Tư Âm.
Phần trống rỗng suốt hai mươi năm , đẩy cửa , sẽ ập tới hung hãn.
Lần , Thẩm Tu Cẩn để cô trốn.
" ở ngay ngoài cửa canh giữ, ngoan. Vào ."
Thẩm Tu Cẩn thả xuống, cô đẩy cánh cửa ...