Tô Kiều lâu ngủ say, ngủ yên như .
Hơi ấm bao quanh cô từng rời .
Cô trong băng thiên tuyết địa, mà như đang ngủ bên cạnh lò sưởi.
Khúc nhạc đệm duy nhất là, cô mơ một giấc mơ.
Trong mơ nhiều âm hồn trẻ con vây quanh cô, từng đôi mắt trống rỗng, tràn đầy khát cầu, đang im lặng cầu cứu cô...
Tô Kiều chợt mở mắt , khoảnh khắc đó đôi mắt đều là màu đen, ngay cả tròng trắng cũng hắc khí nuốt chửng.
chỉ trong nháy mắt, khôi phục như thường.
Thẩm Tu Cẩn đang ghế sô pha bên giường, trong khoảnh khắc cô mở mắt, lưu ý đến, qua vặn thấy cảnh .
Hắn khẽ nhíu mày, tập tài liệu đang định lật trang tay dừng .
"Mắt cô, ?"
Tô Kiều trong cơ thể còn lưu một luồng hắc khí, nguồn gốc cụ thể, cô cũng rõ , hình như là lúc tiến linh đài của Diệp Trăn nhiễm ...
Cô vốn tưởng liên quan đến Viêm Minh, nhưng hiện giờ Viêm Minh ký huyết khế với cô, luồng hắc khí vẫn biến mất, xem nguồn gốc còn xem xét .
Tuy nhiên chỉ một luồng hắc khí cỏn con , cũng chẳng gì cô.
Tô Kiều tạm thời giữ nó , tiện cho việc tìm chủ nhân.
"Không , ngủ quá lâu lúc dậy mắt sẽ đột nhiên tối sầm một cái." Cô giải thích quá nhiều với Thẩm Tu Cẩn, dù cũng là thường, những chuyện với , một là giúp gì, hai là cũng hiểu.
Thẩm Tu Cẩn thừa vật nhỏ thật với , nhưng cũng dây dưa buông.
"Tỉnh thì rửa mặt, xuống ăn cái gì ."
"Được ~"
Ngủ no nê ấm áp ăn cơm, đây là ngày tháng thần tiên gì !
Tô Kiều nhanh nhẹn nhảy xuống giường.
Ánh mắt Thẩm Tu Cẩn lạnh lùng rơi đôi chân trần của cô, "Muốn c.h.ặ.t ?"
Tô Kiều: "..."
Quản rộng thế nhỉ.
Cô đầu ngoan ngoãn tìm dép lê xỏ , rửa mặt.
Đợi cô chỉnh trang xong , bữa sáng đưa lên bàn.
Tô Kiều ăn nghĩ về giấc mơ , cô đoán thể liên quan đến cô nhi viện Trường Minh tối qua đến.
Bản bố cục của cô nhi viện đó quỷ dị, thành một cái Tụ Âm Trận đủ tà môn ... Trong đầu Tô Kiều lóe lên hình ảnh thoáng qua khi ngang qua tòa nhà chính của cô nhi viện.
Cô nhớ tòa nhà đó xây dựng kỳ lạ, ở giữa cao hai bên thấp, hơn nữa tòa nhà dựng ba cột cờ...
Giống như là...
Sắc mắt Tô Kiều khẽ biến.
Là ngôi mộ!
Trước mộ ba nén hương!
"Thẩm , chuyện với ..." Tô Kiều bèn kể những gì quan sát , cùng với giấc mơ một lượt.
" sẽ vô duyên vô cớ mơ , hẳn là âm hồn cầu cứu ." Tô Kiều nhíu mày, c.ắ.n một miếng bánh thịt trong tay, "Cái cô nhi viện đó đơn giản, xem !"
Hiện giờ Niên Sương Chí đưa về , Thẩm Tu Cẩn còn cố kỵ gì nữa, đừng là xem, cho dù dỡ bỏ cả cái cô nhi viện cũng chẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-193-nhi-gia-bay-gio-de-do-vay-sao.html.]
Hắn gật đầu đồng ý: "Được."
Tô Kiều lãng phí thời gian, vốn định ăn xong bữa sáng là ngay, nhưng kịp khỏi cửa, Tô Kiều nhận một cuộc điện thoại.
Tô Kiều dãy gọi đến, ngẩn hai giây, càng càng thấy dãy quen quen... giống dãy sai danh của Tiêu Tư Diễn thế nhỉ?
Chưa đợi cô máy, tay Thẩm Tu Cẩn vươn tới, cúp máy cô.
Tô Kiều: "??"
Thẩm Tu Cẩn mặt đổi sắc buông một câu: "Lừa đảo đấy."
Hắn còn nhớ rõ vật nhỏ thấy Tiêu Tư Diễn là hai mắt phát sáng...
Tô Kiều bán tín bán nghi: "... Thế ? Vậy gọi thử xem, nếu là l.ừ.a đ.ả.o sẽ nguyền rủa !"
Thẩm Tu Cẩn: "..."
Vật nhỏ bây giờ dễ lừa nữa .
Chưa đợi Tô Kiều gọi , một cuộc điện thoại nữa chen , là quen thuộc —— Tiêu Vọng.
Tô Kiều lập tức máy, còn kịp mở miệng, thấy Tiêu Vọng đầu bên lóc t.h.ả.m thiết.
"Tiểu tiên nữ cứu mạng a!! sắp c.h.ế.t ... Oa!" Cậu gào xong, nôn , lúc mở miệng nữa, yếu ớt, " sắp c.h.ế.t ... mụ đàn bà chanh chua hạ chú gì với , đàn em đáng yêu nhất của chị đau đầu khó chịu... Ọe..."
Tô Kiều: "..."
Lại nôn ...
Điện thoại đổi chủ.
Đầu bên truyền đến giọng chút đau đầu của Tiêu Tư Diễn: "Tô tiểu thư, cô tiện qua đây một chuyến ? Bác sĩ kiểm tra cho Tiêu Vọng, tìm nguyên nhân bệnh."
Thực Tiêu Vọng nôn một lúc cũng sẽ khỏi, nhưng Tô Kiều gặp Tiêu Tư Diễn, dù thù lao của cô còn lấy mà.
Hơn nữa nhà cũ họ Tiêu ở Ngự Thần Sơn, cũng là nơi cô bắt buộc !
"Được, đến ngay đây!"
Tô Kiều nhận lời ngay tắp lự.
Thẩm Tu Cẩn bộ dạng tích cực hăng hái của cô, ánh mắt lạnh .
Trên đường đến nhà Tiêu Vọng, Tô Kiều rõ ràng thể cảm nhận Thẩm Tu Cẩn dường như tâm trạng lắm.
Sao suốt ngày cứ giận dỗi thế nhỉ?
Thôi bỏ , cô đại nhân đại lượng, cứ dỗ dành .
"Thẩm , ăn kẹo ?" Tô Kiều móc từ trong túi một viên kẹo.
Thẩm Tu Cẩn chống tay lên trán, nóng lạnh liếc cô một cái, loại kẹo rẻ tiền một tệ mua năm cái, dỗ trẻ con ?
Hắn lười để ý.
Giây tiếp theo viên kẹo bóc vỏ đưa đến bên miệng.
Tô Kiều kéo kéo tay áo , dỗ : "Nếm thử mà, vị bạc hà đấy."
Thẩm Tu Cẩn: "..."
Hắn im lặng vài giây, há miệng nuốt, khí lạnh xộc thẳng lên não.
Đường Dạ lái xe phía qua gương chiếu hậu, thấy cảnh tượng thể tưởng tượng nổi , mặt đầy vẻ ' hiểu'.
Nhị gia bây giờ... dễ dỗ ?