“Cô Diệp gần đây đột nhiên cảm thấy cơ thể lạnh buốt, hơn nữa còn đặc biệt xui xẻo ?” Tô Kiều che chở Thẩm Tu Cẩn lưng, ánh mắt thiện cảm.
Nụ mặt Diệp Trăn cứng một chút, cô thản nhiên thu tay , cũng phủ nhận: “ , lẽ Thủy nghịch hành, gần đây quả thực việc thuận lợi, sức khỏe cũng lắm. cha là một trong những bác sĩ danh tiếng nhất, ông đích chẩn đoán cho , cơ thể vấn đề gì…”
“Vậy thì chẩn đoán của cha cô lẽ đúng lắm.” Ánh mắt Tô Kiều thẳng phía vai Diệp Trăn.
Qua thiên nhãn, cô thấy bóng đen quấn quanh Diệp Trăn, đang bò vai cô , từ từ lộ hình dạng ban đầu – giống như một đứa trẻ sơ sinh, màu tím đen, nhưng đầu to gấp ba !
Mắt nó chiếm một nửa khuôn mặt, nhưng nhãn cầu, chỉ hai hốc đen, đồng thời thè chiếc lưỡi dài màu tím đầy đốm đen, chui tai Diệp Trăn, đang ngừng hút khí cô ngoài…
Tiểu quỷ dường như cảm nhận sự khác thường của Tô Kiều, đột nhiên đầu , hốc mắt đen ngòm hướng về phía Tô Kiều, nó cảm nhận pháp lực mạnh mẽ Tô Kiều, vén tóc Diệp Trăn trốn trong!
Lúc Tô Kiều phát hiện, giữa tiểu quỷ và Diệp Trăn còn một sợi chỉ đỏ m.á.u…
Dây tơ duyên thuộc?
Tô Kiều vốn định lấy bùa , thu tay về.
Tô Kiều nghiêm túc : “Cô Diệp, những chuyện kỳ lạ gần đây cô gặp , là vì cô một tiểu quỷ, đang nuốt chửng tinh khí của cô, ảnh hưởng đến vận may của cô.”
Cô bấm ngón tay tính toán.
“Tối nay cô sẽ họa đổ m.á.u, loại suýt mất mạng. Không nhanh ch.óng xử lý con quỷ , trong vòng ba ngày, cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t!”
Sắc mặt Diệp Trăn đột ngột đổi, dù giáo dưỡng đến cũng chọc giận: “Cô Tô, đầu gặp mặt cô trù c.h.ế.t là quá đáng lắm ?!”
Cô xong, ngẩng đầu Thẩm Tu Cẩn, chút tủi , “A Cẩn, thấy cô gì chứ?”
Thẩm Tu Cẩn chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, hiểu câu mách lẻo thành một câu hỏi.
“Cô cô gặp ma .”
“…” Bàn tay Diệp Trăn buông thõng bên hông siết c.h.ặ.t, sắc mặt lập tức đỏ bừng, cô sâu Thẩm Tu Cẩn, đột nhiên khổ một tiếng, ánh mắt đầy vẻ tổn thương, “A Cẩn, em vì chuyện đó mà vẫn còn giận em… Anh cần tìm một cô nhóc đến để cố ý chọc tức em, em trong lòng em…”
Tô Kiều kẹp giữa hai : “…”
Cốt truyện đột nhiên phát triển theo hướng cẩu huyết ?
Cô từng lướt thấy video ngắn, nam chính và nữ chính hiểu lầm, đó cố ý tìm một nữ phụ để chọc tức nữ chính.
Mà cô bây giờ giống như nữ phụ chọn…
Hiện tại xác định tiểu quỷ bên cạnh Diệp Trăn chỉ đối phó với Diệp Trăn, sẽ hại đến Thẩm Tu Cẩn.
Cô liền định xen chuyện của khác.
Dưới lầu còn Khúc Tham Thương và bữa ăn thịnh soạn đang chờ , Tô Kiều liền định lặng lẽ rút lui.
Trước khi , cô còn bụng nhắc nhở một câu: “Cô Diệp, cô và Thẩm hiểu lầm gì thì nhất nên nhanh ch.óng rõ, dù cô cũng sống bao lâu nữa.”
“…”
Diệp Trăn suýt nữa tức đến hộc m.á.u, cô cố gắng kìm nén để lao lên xé nát cái miệng của Tô Kiều, “… Cô Tô thật là miệng lưỡi sắc bén, ha, là xem thường cô ! Chúng còn nhiều thời gian!”
Cô nghiến răng nghiến lợi xong, Thẩm Tu Cẩn một cái cuối cùng, đôi giày cao gót xoay bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-120-long-da-cung-hep-hoi-ghe.html.]
Tô Kiều: “?”
Đang chuyện bình thường, tức giận ?
Người phụ nữ đừng là một cái bình khí nhé.
Tô Kiều sợ nữ chính tức giận bỏ , Thẩm Tu Cẩn phát điên, cô vội vàng lớn tiếng níu kéo: “Cô Diệp, ăn cơm hẵng ! Cô cũng còn ăn mấy bữa nữa .”
“…”
Diệp Trăn suýt nữa tiếng hét của cô cho trẹo chân, đầu hung dữ trừng mắt Tô Kiều một cái, cuối cùng vịn tường lảo đảo biến mất ở góc rẽ.
Tô Kiều vô tội Thẩm Tu Cẩn, định giải thích.
Mặt đột nhiên Thẩm Tu Cẩn véo.
Tô Kiều: “?”
Thẩm Tu Cẩn khẽ nheo đôi mắt đen, liếc cô một cách cẩn thận, khóe môi mỏng cong lên một đường cong mắt.
“Không , lòng cũng hẹp hòi ghê.”
Tô Kiều: “??”
Thẩm Tu Cẩn tâm trạng tồi mà sải bước , ném một câu: “Qua đây, ăn cơm với .”
Đây là lời mời, mà là mệnh lệnh.
Người đàn ông luôn bá đạo đến mức coi là trung tâm, quan tâm đến sống c.h.ế.t của khác.
Tô Kiều còn cách nào khác, đành theo Thẩm Tu Cẩn về phía phòng riêng, lấy điện thoại định gửi tin nhắn cho Khúc Tham Thương, bảo tự ăn .
cô lật danh bạ một vòng, tìm thấy của Khúc Tham Thương…
Tô Kiều đang thắc mắc, một lạ gọi đến.
Cô nhấc máy: “ là Tô Kiều, ai ?”
“Là .” Đầu dây bên là giọng của Khúc Tham Thương.
Tô Kiều: “Anh đổi ?”
Khúc Tham Thương im lặng hai giây: “… Anh đổi sim khác gọi cho em, đó Thẩm Tu Cẩn chặn .”
Tô Kiều: “??”
Cô ngẩng đầu Thẩm Tu Cẩn đối diện, hiểu: “Anh chặn của Khúc Tham Thương?”
Thẩm Tu Cẩn tiện tay cầm ly rượu vang đỏ bên cạnh, nhấp một ngụm, chậm rãi hỏi : “Có vấn đề gì ?”
Trên mặt đầy chữ ‘Lão t.ử chính là lý lẽ đấy, nào?’.
Tô Kiều: “…”
Cô , nhưng cô .