Chủ Tịch, Bà Chủ Lại Bói Chết Người Rồi! - Chương 100: Quỷ đả tường

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:13:52
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Chiếc Maybach màu đen lao nhanh trong đêm.

  Đường Dịch lái xe, quan sát tình hình đường xá xung quanh, mơ hồ cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng là lạ ở .

  Quá yên tĩnh…

  Đường Dịch hạ cửa sổ xe xuống, cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường!

  Bàn tay đang nắm vô lăng cứng ngắc buông một tay, với vẻ thăm dò thể tin , từ từ đưa ngoài cửa sổ…

  Không gió!!

  Sắc mặt trắng bệch.

  Chiếc xe rõ ràng đang lao với tốc độ 70 dặm/giờ, thể cảm nhận luồng khí?!

  Điều quá kỳ lạ!

  Càng kỳ lạ hơn là, Đường Dịch nhận biển báo quen thuộc bên cạnh – hình như đây thứ ba họ qua đây.

  “Nhị gia.” Đường Dịch nuốt nước bọt, qua gương chiếu hậu Thẩm Tu Cẩn đang nhắm mắt nghỉ ngơi ở ghế , giọng chút run rẩy, “Chúng hình như… gặp quỷ đả tường .”

  Thẩm Tu Cẩn mở mắt, trong đôi mắt đen kịt hề lộ một chút hoảng loạn nào.

  Trước khi Đường Dịch nhận điều bất thường, phát hiện điều kỳ lạ .

  Vầng trăng m.á.u trời đỏ rực ch.ói mắt, nhưng yên ở đó, hề động đậy, lạnh lùng họ loanh quanh con đường điểm cuối

  Điện thoại lúc reo lên, Thẩm Tu Cẩn liếc màn hình, là cuộc gọi từ Tô Kiều, mở miệng vô cùng vội vàng: “Thẩm , gặp quỷ đả tường ? Anh đừng sợ, cứ theo lời em !”

  Tay của Thẩm Tu Cẩn theo thói quen nghịch chiếc bật lửa mang theo bên , giọng trầm thấp đến mức cảm xúc, “Làm thế nào?”

  “Các bây giờ chắc tại chỗ ba vòng , cứ tiếp tục thẳng, bảo tài xế tăng tốc độ lên nhanh nhất! Đợi em bảo các rẽ, thì nhanh ch.óng đ.á.n.h lái sang ! Như các sẽ thoát !”

  Lúc ngoài tầm hạn hẹp phía , hai bên đường đều tối đen như mực, thấy gì cả, trong đêm yên tĩnh đến mức cả tiếng gió cũng ngừng, chỉ còn giọng của Tô Kiều vang vọng trong xe.

  Ngay cả Đường Dịch cũng rõ.

  Trong lòng Đường Dịch, Tô Kiều chính là một bà đồng, bây giờ gặp chuyện tà ma , tự nhiên theo bản năng theo lời dặn của Tô Kiều.

  Chân ga định đạp mạnh, bất ngờ thấy tiếng khẩy của Thẩm Tu Cẩn từ phía .

  Sau đó lệnh: “Đường Dịch, dừng xe.”

  Sự tuân lệnh đối với Nhị gia là bản năng của họ, Đường Dịch gần như do dự, đạp phanh một cái, chiếc Maybach dừng đột ngột.

  Tô Kiều ở đầu dây bên vội vàng: “Thẩm đang ?! Hoàng nương nương lợi dụng Trần Lệ Hồng và t.h.a.i nhi trong bụng cô để luyện T.ử Mẫu Sát, đêm nay g.i.ế.c ! Anh lời em mới thể giữ mạng!”

  Thẩm Tu Cẩn đẩy cửa xuống xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-tich-ba-chu-lai-boi-chet-nguoi-roi/chuong-100-quy-da-tuong.html.]

  Trong đêm yên tĩnh kỳ lạ một gợn gió, đèn đường hai bên đường phía lượt tắt ngóm, xung quanh nhanh ch.óng chìm bóng tối, chỉ ánh đèn xe chiếu sáng một nhỏ, mong manh đến mức giây tiếp theo sẽ bóng tối nuốt chửng.

  Sự , chính là nỗi sợ hãi lớn nhất.

  Lúc Đường Dịch xuống xe, cảnh giác xung quanh, chỉ sợ giây tiếp theo sẽ ma từ trong bóng tối lao !

  “Thẩm ? Mau lên xe, theo lời em !! Nếu sẽ kịp !!” Giọng Tô Kiều ngày càng vội vàng và mất kiên nhẫn.

  Thẩm Tu Cẩn vòng xe, một tay mở cốp xe, từ bên trong rút một cây gậy đ.á.n.h golf cầm trong tay, miệng thốt một câu hề liên quan: “ ăn tối.”

  Tô Kiều ở đầu dây bên lo lắng thôi: “Thẩm thật sự sắp kịp , mau…”

  “ , ăn tối.” Thẩm Tu Cẩn lặp một nữa, chỉ là giọng điệu lạnh , trong đôi mắt đen sát ý lộ rõ, kiên nhẫn chế giễu, “Giả một cô gái nhỏ cũng giống, mày quỷ kiểu gì ?”

  Tin nhắn cuối cùng trong điện thoại của là do Tô Kiều gửi, hỏi tối nay ăn cơm t.ử tế ?

  Lắm lời chịu .

  Đầu dây bên chìm im lặng, đó bùng nổ giọng kinh hoàng và ch.ói tai của một phụ nữ, như tiếng móng tay cào lên bảng đen, khiến tê dại.

  “Thẩm Tu Cẩn, tao vốn định để mày c.h.ế.t một cách thoải mái… xem !”

  Đây là giọng của Trần Lệ Hồng, còn kèm theo tiếng khúc khích của trẻ sơ sinh, nên lời sự kỳ dị.

  ‘Bụp——’

  Đèn pha xe nổ tung, bóng tối âm u lạnh lẽo nuốt chửng thứ.

  “Nhị gia cẩn thận!”

  Đường Dịch lo lắng cho chủ, chạy về phía Thẩm Tu Cẩn, nhưng cảm thấy thứ gì đó trong bóng tối lao thẳng về phía .

  Anh vung tay định đ.á.n.h, nhưng đ.á.n.h khí, xung quanh là tiếng của trẻ sơ sinh xen lẫn tiếng điên cuồng ch.ói tai của phụ nữ.

  Đường Dịch chỉ cảm thấy màng nhĩ của sắp xuyên thủng, m.á.u chảy từ kẽ tay, đau đớn ôm lấy tai.

  Đồng thời một luồng gió âm xuyên qua n.g.ự.c, Đường Dịch chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong phút chốc đông cứng, ngay cả m.á.u cũng đông , cả ngã thẳng xuống…

  “Thẩm Tu Cẩn, tao sẽ xé mày thành từng mảnh!” Trong bóng tối vô tận, giọng của phụ nữ và trẻ sơ sinh cùng gào thét.

  Thẩm Tu Cẩn lùi nửa bước, khóe miệng cong lên một nụ chế giễu: “Lúc là đồ vô dụng, thành quỷ tưởng ngon ?”

  Hắn cảm nhận hướng gió âm thổi tới, đồng thời, cây gậy trong tay hung hăng đập tới.

  Trần Lệ Hồng hòa một với t.h.a.i nhi, luyện thành T.ử Mẫu Sát, coi cú đ.á.n.h của Thẩm Tu Cẩn gì.

  Nó gằn lao tới: “Một cây gậy gãy cũng đối phó… A!!”

  Cây gậy vung tới chính xác đập đầu nó, nữ quỷ và t.h.a.i nhi đồng thời hét lên t.h.ả.m thiết.

 

Loading...