Bầu trời đêm tại khu cảng cũ x.é to.ạc bởi tiếng gầm rú của động cơ trực thăng. Luồng ánh sáng cực mạnh từ cao rọi xuống, xuyên thấu lớp bụi mờ và rỉ sét của nhà kho, biến gian u tối thành một sân khấu đầy sát khí. Giữa những vòng xoáy gió lốc do cánh quạt tạo , một bóng đen cao lớn nhảy xuống, tà áo măng tô đen bay lượn như cánh dơi trong đêm.
Chiến Minh Thành xuất hiện, khí thế áp đảo khiến vạn vật như đóng băng. Gương mặt lạnh lẽo tựa điêu khắc từ băng ngàn năm, đôi mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u. Đó là kết quả của sự lo lắng tột cùng và cơn thịnh nộ bùng phát đến mức thể kiềm chế.
Rầm!
Cánh cửa sắt mục nát đá văng. Chiến Minh Thành bước , bóng hình đổ dài nền đất đầy mảnh chai vỡ. Khi ánh mắt chạm bóng dáng nhỏ bé đang trói ghế, vết m.á.u tươi gò má trắng sứ của Liễu Minh Nguyệt lọt tầm mắt, trái tim như một bàn tay vô hình bóp nát.
“Nguyệt nhi!”
Giọng khàn đặc, chứa đựng sự đau xót khôn cùng. Thấy đến, Lâm Tuệ An như phát điên, cô vung con d.a.o gọt hoa quả định lao về phía Minh Nguyệt để thực hiện cú ch.ót. Chiến Minh Thành nhanh hơn bất cứ loài mãnh thú nào. Một cú đá tàn bạo giáng thẳng cổ tay Lâm Tuệ An, tiếng xương gãy sắc lẹm vang lên cùng tiếng thét t.h.ả.m thiết. Con d.a.o văng xa, cô ngã quỵ, co quắp sàn nhà bẩn thỉu.
Chiến Minh Thành lao đến, bàn tay run rẩy cởi trói cho Minh Nguyệt. Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, vùi đầu hõm cổ nàng, thở hỗn loạn: “Xin ... là đến muộn. Nguyệt nhi, xin em.”
Minh Nguyệt dựa l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , nước mắt khẽ lăn dài: “Thành, em là chú sẽ đến mà.”
Lúc , cảnh sát và đội đặc nhiệm bao vây bộ khu cảng. Chiến Quốc Hùng thấy đại thế mất, buông s.ú.n.g, đôi mắt vẫn hằn học cháu trai .
“Chiến Minh Thành, con thật sự quá nhanh. con , kẻ phản bội thực sự là con tin tưởng nhất ?” Quốc Hùng nhạt, ánh mắt liếc về phía bà v.ú nuôi đang quỳ sụp ở góc tối.
Minh Thành buông Minh Nguyệt , nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Anh đầu , ánh sắc lẹm như d.a.o cạo xoáy đàn bà già nua đang run rẩy.
“Bà v.ú, tại ?” Giọng cao, nhưng uy áp khiến khí như rút cạn oxy.
Bà v.ú ngẩng gương mặt đầy nước mắt, giọng nghẹn ngào trong sự hối hận muộn màng: “Thiếu gia... tội đáng muôn c.h.ế.t. Con trai ... nó nợ c.á đ.ộ ở nước ngoài xã hội đen bắt giữ. Chú út hứa sẽ cứu nó nếu đưa Liễu tiểu thư ngoài. còn cách nào khác, đó là giọt m.á.u duy nhất của nhà ...”
Sự thật phơi bày như một vết thương mưng mủ. Hóa , Chiến Quốc Hùng dùng "tình " để đ.á.n.h bại "lòng trung thành". Một sự sắp đặt tàn độc đ.á.n.h thẳng điểm yếu nhất của con .
Minh Thành nhếch môi lạnh: “Vì cứu con trai bà, bà sẵn sàng đẩy phụ nữ của chỗ c.h.ế.t? Sự trung thành của bà hóa rẻ mạt đến thế ?”
Anh buồn thêm, khẽ phất tay. Cảnh sát trưởng tiến lên, bập còng tay Chiến Quốc Hùng và Lâm Tuệ An.
“Chiến Quốc Hùng, Lâm Tuệ An, Lâm Chấn Đông và tất cả đồng bọn của các bắt gọn. Các sẽ đối mặt với tội danh bắt cóc, tống tiền và mưu sát thành. sẽ đảm bảo các bao giờ cơ hội thấy ánh mặt trời nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-39-tat-ca-nhung-ai-lam-hai-co-ay-deu-bi-bat.html.]
Lâm Tuệ An gào thét như một kẻ tâm thần khi lôi , còn Chiến Quốc Hùng thì im lặng, gương mặt già nua sụp đổ . Hắn , trong cuộc chiến quyền lực , thua trắng tay.
“Đưa cô đến bệnh viện ngay lập tức!” Chiến Minh Thành bế ngang Minh Nguyệt lên, sải bước khỏi nhà kho hôi hám.
Trên chiếc Rolls-Royce sang trọng, Minh Thành vẫn ôm c.h.ặ.t cô trong lòng, rời dù chỉ một giây. Anh dùng bông tẩm nước ấm cẩn thận lau vệt m.á.u mặt cô, ánh mắt tràn ngập sự xót xa.
Tại bệnh viện, khi thực hiện hàng loạt các xét nghiệm, bác sĩ bước báo cáo: “Chủ tịch Chiến, Liễu tiểu thư chỉ trầy xước nhẹ và chấn động tâm lý. Vết thương mặt sâu, dùng t.h.u.ố.c xóa sẹo đặc chế của chúng sẽ để dấu vết. Tuy nhiên, cô cần nghỉ ngơi và tĩnh dưỡng tuyệt đối.”
Nghe thấy cô , Minh Thành mới thở phào một , tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Anh bước phòng bệnh, thấy Minh Nguyệt trang phục bệnh nhân trắng muốt, trông cô mong manh như một đóa hoa qua bão tố.
“Thành, em về gặp ông nội ngay bây giờ.” Minh Nguyệt khẽ nắm lấy vạt áo .
“Em cần nghỉ ngơi, Nguyệt nhi.”
“Không, em ông nội đang đau lòng vì chuyện của chú út. Em ông thấy em bình an, như ông mới yên lòng .”
Sự bao dung của Minh Nguyệt khiến trái tim cứng đá của Minh Thành cũng tan chảy. Anh cúi xuống hôn lên trán cô: “Được, đưa em về.”
Chiến gia về đêm vẫn rực sáng ánh đèn, nhưng bầu khí u trầm như một đám tang. Chiến lão gia ghế sô pha, bàn tay già nua run rẩy nắm c.h.ặ.t chiếc gậy gỗ. Tin tức em trai phản bội và bắt cóc cháu dâu tương lai như một cú đòn chí mạng giáng lão già tóc bạc.
Khi cánh cửa đại sảnh mở , Minh Thành dắt Minh Nguyệt bước . Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé vẫn lành lặn, Chiến lão gia kìm xúc động, ông bật dậy, đôi mắt mờ đục rưng rưng lệ.
“Nguyệt nhi... con... con về . Chiến gia với con, lão già với con.”
Minh Nguyệt nhanh ch.óng bước tới, ôm lấy đôi vai gầy của ông nội: “Ông nội, con . Anh Thành đón con về. Những kẻ sai trả giá pháp luật, ông đừng tự trách nữa. Chúng vẫn là một gia đình mà ông.”
Chiến lão gia cháu trai, cô gái nhỏ thiện lương mặt, ông gật đầu liên tục, bàn tay vỗ nhẹ lên tay cô: “Tốt... lắm. Minh Thành, con bảo vệ cho con bé. Từ nay về , ai dám động đến Minh Nguyệt, chính là kẻ thù của Chiến gia !”
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, ba thế hệ nhà họ Chiến quây quần bên . Sóng gió qua , những kẻ thù ác giam cầm trong ngục tối, trả giá cho những dã tâm điên rồ của . Tình yêu của Minh Thành và Minh Nguyệt cơn hoạn nạn những tàn lụi, mà còn rực rỡ và vững chãi hơn bao giờ hết, như một bản giao hưởng khép chương buồn và mở một trang sử mới đầy ánh sáng.
-------------------------