Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà - Chương 32: Những Mảnh Vỡ Dưới Ánh Mặt Trời
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:36:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm qua , nhưng dư vị của nó hề tan biến theo làn sương sớm. Tại trụ sở Chiến gia, khí vốn dĩ ngột ngạt nay càng thêm đặc quánh bởi những luồng điện tích xung đột giữa hai thế hệ quyền lực.
Trong sảnh chính của biệt thự Chiến gia, những chiếc ghế gỗ sưa chạm khắc tinh xảo vốn là biểu tượng của sự tôn nghiêm, nay giống như những họng s.ú.n.g hướng về phía Chiến Minh Thành. Cuộc họp gia tộc khẩn cấp dành cho những kế hoạch kinh doanh, mà là một phiên tòa chính thức nhắm “đạo đức” và “sự ưu ái” của vị Chủ tịch đương nhiệm.
Chiến Quốc Hùng ở vị trí chủ tọa tạm thời, tay vân vê chiếc nhẫn vàng ngón cái, đôi mắt chim ưng xoáy cháu trai . Xung quanh là những vị trưởng bối tóc bạc phơ, những nắm giữ cổ phần cốt lõi và luôn coi “thanh danh gia tộc” là lẽ sống.
“Minh Thành, cháu quá nóng vội .” Chiến Quốc Hùng lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng sức nặng nghìn cân.
“Vì một nhân viên kế toán nhỏ bé ở công ty con mà cháu huy động cả đội ngũ IT tập đoàn, công khai sa thải Trưởng phòng Pháp chế vốn là thâm niên. Cháu đang dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà, đang mượn gió bẻ măng để triệt hạ những cùng phe cánh?”
Một vị trưởng bối khác, ông nội thứ ba của Minh Thành, đập mạnh cây gậy xuống sàn đá cẩm thạch: “Gia tộc chúng hưng thịnh là nhờ sự định. Cháu vì một phụ nữ họ Liễu mà loạn cả hệ thống. Có , cô là điểm yếu của cháu. Mà một lãnh đạo điểm yếu quá rõ ràng, thì khác gì mang giáp sắt mà để hở trái tim.”
Chiến Minh Thành đó, áo vest đen một nếp nhăn, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ. Anh vội vàng phản biện. Sự im lặng của giống như một loại áp lực ngược, khiến những xung quanh bắt đầu cảm thấy bất an.
“Các vị trưởng bối” Minh Thành cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạnh lùng nhưng rành mạch.
“Chiến thị hưng thịnh là nhờ sự pháp trị và sự minh bạch. Nếu để một vụ vu khống xảy ngay chân mà tay, thì đó mới là lúc lòng tin của hàng vạn nhân viên đổ vỡ. Còn về Minh Nguyệt...” Anh dừng , ánh mắt sắc lẹm lướt qua Chiến Quốc Hùng.
“Cô điểm yếu. Cô là giới hạn. Ai chạm giới hạn của , sẽ quét sạch kẻ đó. Đó là sự ưu ái, đó là sự bảo vệ tối thượng dành cho của Chiến gia.”
Cuộc tranh luận kéo dài hàng giờ đồng hồ. Những lời chỉ trích, những áp lực về việc tước quyền điều hành nếu còn tiếp tục để tình cảm cá nhân xen lấn công việc liên tục tung . Minh Thành giữa tâm bão, vững chãi như một ngọn núi đá, nhưng trong thâm tâm, đối thủ của chỉ dừng ở những lời suông .
Trong khi Minh Thành đang cầm chân tại cuộc họp gia tộc, Liễu Minh Nguyệt nhận một cuộc gọi từ một lạ. Giọng đầu dây bên xa lạ nhưng vô cùng lịch thiệp, mời cô đến một phòng kín đáo để “thảo luận về tương lai của Minh Thành”
Khi Minh Nguyệt bước , cô thấy một phụ nữ trạc tuổi trung niên, ăn mặc sang trọng đến mức tối giản, toát lên khí chất của một phục vụ lâu năm trong những tầng lớp thượng lưu nhất. Đó là bà quản gia cũ của phu nhân quá cố Chiến gia, vẫn luôn trung thành với phe cánh của Chiến Quốc Hùng.
Bà đẩy tiền, đe dọa vũ lực. Bà chỉ đặt lên bàn một tập hồ sơ cũ và một chiếc máy tính bảng đang hiển thị một trang báo quốc tế.
“Cô Liễu, cô tại Minh Thành luôn bao bọc cô quá mức như ?” Bà mỉm , một nụ đầy sự thương hại. “Bởi vì cô một nét giống Lâm Tuệ An – con gái duy nhất từng khiến Minh Thành quỳ xuống cầu hôn mười năm .”
Tim Minh Nguyệt hẫng một nhịp. Cái tên “Lâm Tuệ An” vang lên như một tiếng chuông cảnh báo.
“Tuệ An là con gái của một gia tộc danh giá ở Thành phố C. Họ là thanh mai trúc mã, là cặp đôi trời sinh của giới thượng lưu. vì một biến cố, cô . Và bây giờ” bà nhấn màn hình máy tính bảng, hiển thị hình ảnh một phụ nữ xinh , kiêu kỳ hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất.
“Bạch nguyệt quang thực sự của trở về. Cô về để lấy vị trí vốn dĩ thuộc về , và để cứu Minh Thành khỏi những rắc rối mà một cô gái bình thường như cô đang gây .”
Bà quản gia đẩy về phía Minh Nguyệt một xấp tài liệu về những thiệt hại kinh tế mà Chiến Minh Thành đang gánh chịu để bảo vệ cô trong tuần qua.
“Cô xem, vì bảo vệ cô, đang đối đầu với cả gia tộc. Nếu cô ở , sẽ mất chức vị Chủ tịch. Nếu Tuệ An trở , sẽ cả tình yêu lẫn quyền lực. Sự tồn tại của cô lúc là tình yêu, mà là sự ích kỷ. Nếu cô thực sự yêu , hãy tự rời khi khó xử chọn lựa.”
Minh Nguyệt bước khỏi phòng , cảm thấy đôi chân như đeo chì. Những lời của bà quản gia như những mũi kim châm lòng tự trọng của cô.
Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu mối quan hệ , Minh Nguyệt cảm thấy rằng còn là “ánh trăng sáng” nữa. Cô thấy giống như một kẻ chiếm chỗ, một đóng thế trong một vở kịch mà kịch bản sẵn từ mười năm .
Cô bộ lang thang phố, thấy những cặp đôi bình thường nắm tay . Họ cần chiến đấu với những ông chú thâm hiểm, cần lo lắng về cổ phần quyền thừa kế. Còn cô và , mỗi bước đều đẫm mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-32-nhung-manh-vo-duoi-anh-mat-troi.html.]
Cô xuống một ghế đá công viên, chiếc nhẫn kim cương tay. Ánh sáng của nó thật rực rỡ, nhưng cũng thật lạnh lẽo. Câu hỏi của bà quản gia lặp lặp trong đầu cô: Lựa chọn nào nhất cho ?
Nếu cô ở , sẽ tiếp tục những đêm trắng bàn cờ sinh t.ử, đối đầu với những cùng dòng m.á.u, và thể một ngày nào đó sẽ trắng tay. Nếu cô rời , sẽ sự ủng hộ tuyệt đối của gia tộc, một bạn đời “môn đăng hộ đối” và một sự nghiệp bằng phẳng.
Bàn tay cô run rẩy đưa lên định tháo chiếc nhẫn. Đây là đầu tiên cô tự đưa một quyết định mang tính định đoạt, sự chỉ dẫn của , sự bảo bọc của “chú”.
ngay khi ngón tay chạm vành nhẫn, cô bỗng nhớ ánh mắt mệt mỏi của Minh Thành trong quán cà phê hôm . Anh : "Chỉ cần em gục ngã, sẽ bao giờ thua cuộc."
Cô chợt nhận , Chiến Quốc Hùng chỉ tấn công kinh tế, mà đang tấn công niềm tin của cô. Nếu cô rời ngay lúc , đó là hy sinh vì , mà là phản bội niềm tin mà đặt cô.
Minh Nguyệt hít một thật sâu, đôi mắt vốn dĩ dịu dàng nay bỗng trở nên kiên định lạ thường. Cô tháo chiếc nhẫn. Cô siết c.h.ặ.t nắm tay, dậy và bắt một chiếc taxi thẳng đến trụ sở Tập đoàn Chiến thị.
Tại sảnh lớn, cô chặn bởi dàn bảo vệ và những ánh soi mói của nhân viên. Họ về vụ bê bối của Anh Thư và họ cô là “nguồn cơn của rắc rối.”
“ gặp Chủ tịch.” Minh Nguyệt , giọng cao nhưng rõ ràng, uy nghiêm.
“Thưa cô, Chủ tịch đang họp hội đồng quản trị kín, thể...”
“Vậy sẽ đợi ở đây.” Cô ngay xuống hàng ghế chờ ở sảnh chính – nơi mà tất cả các cổ đông và thành viên gia tộc sẽ qua khi kết thúc cuộc họp.
Một tiếng , cánh cửa thang máy VIP mở . Chiến Minh Thành bước đầu tiên, theo là Chiến Quốc Hùng và những vị trưởng bối mặt mày hằm hằm. Không gian sảnh lớn bỗng chốc lặng ngắt.
Minh Thành khựng khi thấy Minh Nguyệt. Anh bước nhanh về phía cô, đôi lông mày nhíu đầy lo lắng: “Sao em ở đây? Có chuyện gì xảy ?”
Minh Nguyệt dậy, cô những xung quanh, Chiến Quốc Hùng đang đắc ý chờ đợi một màn chia tay đẫm nước mắt. Cô tiến gần Minh Thành, tự tay chỉnh chiếc cà vạt lệch của – một hành động mật mà cô từng nơi công cộng.
“Em đến để đưa chú về nhà.” Cô , giọng vang vọng khắp sảnh. “Em về 'bạch nguyệt quang' của chú, về những áp lực mà chú đang gánh chịu.”
Chiến Quốc Hùng nhếch mép: “Vậy cô Liễu quyết định sáng suốt để cho cháu trai chứ?”
Minh Nguyệt sang thẳng mắt ông . Cô một lời nào về việc rời . Thay đó, cô giơ bàn tay đang đeo nhẫn lên, để ánh nắng chiều chiếu viên kim cương tỏa những tia sáng rực rỡ, ch.ói mắt.
Cô : “ sẽ ”. Cô cũng : “ yêu ”.
Hành động của cô là một lời tuyên bố cần lời: Cô đó, ngay bên cạnh , vững chãi và hề nao núng. Cô dùng sự hiện diện của để khẳng định rằng: Vị trí là của , và ai quyền nhân danh tình yêu để tước đoạt nó.
Minh Thành thấy sự đổi trong mắt cô, một nụ hiếm hoi hiện lên gương mặt lạnh lùng của . Anh nắm lấy tay cô, đan c.h.ặ.t các ngón tay mặt tất cả .
“Đi thôi. Chúng về nhà.”
Anh dắt cô lướt qua Chiến Quốc Hùng, lướt qua những lời xì xào. Lời tuyên bố của Minh Nguyệt ngày hôm đó chính thức khai mào cho một giai đoạn mới: Cô còn là con chim non cần che chở, mà trở thành một “chiến binh” chung một chiến tuyến với đàn ông của đời .
Phía họ, Chiến Quốc Hùng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Ông , ván bài , ông đ.á.n.h giá thấp trái tim của một cô gái trẻ.
---------